Danh ngôn

Trong mọi cộng đồng, chúng ta cần một nhóm thiên thần gây rối.

We need, in every community, a group of angelic troublemakers.

(Bayard Rustin – trích bài phát biểu tại New York City 1963)

Trong mọi trường hợp, chắc chắn rằng sự thiếu hiểu biết, đi kèm với quyền lực, là kẻ thù tàn bạo nhất có thể có của công lý.

It is certain, in any case, that ignorance, allied with power, is the most ferocious enemy justice can have.

(James Baldwin - No Name in the Street 1972)

Các cuộc cách mạng và các cá nhân có thể bị giết hại, nhưng bạn không thể giết chết các ý tưởng.

While revolutionaries and individuals can be murdered, you cannot kill ideas.

(Thomas Sankara, một tuần trước khi bị ám sát, 1987)

Không có cảm giác nào cô đơn hơn việc bị chính đất nước mình trục xuất.

There's not a more lonely feeling than to be banished by my own country.

(Kiyo Sato – Kiyo’s Story 2009)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016

Biển chết

(Lm. Vĩnh Sang, CSsR.)

Tôi vừa đi dự một tang lễ của một người phải ra đi vì bệnh ung thư. Ông đã vượt qua ngưỡng của hai chữ hưởng thọ, nhưng ở thời hiện đại này ra đi với độ tuổi ấy vẫn được kể là sớm. Ông đang sinh hoạt rất bình thường, ngày ngày vẫn dành nhiều thời gian cho việc phục vụ ở nhà thờ, bỗng một ngày thấy đau ở vùng bụng , rồi có những triệu chứng khó tiêu, sau khi gặp bác sĩ với các xét nghiệm y khoa, bản án ung thư rơi vào cuộc đời của ông, nhanh chóng, chỉ trong vòng ba tháng, ông gánh chịu những ngày quằn quại trên giường bệnh, với những cơn đau không thể diễn tả, sức khỏe suy nhược dần rồi ra đi. Mọi người thân yêu thúc thủ nhìn ông đi trong đau đớn, không ai có thể cứu được ông, không ai có thể chia sẻ được với ông.
http://vietnamnet.vn/…/moi-ngay-viet-nam-co-205-nguoi-chet-…. Đọan tin này cho biết mỗi ngày trên toàn cõi Viêt Nam có 205 người chết vì ung thư.

http://suckhoe.vnexpress.net/…/ung-thu-se-tang-manh-o-viet-….

Đoạn tin này cảnh báo sẽ bùng nổ ung thư ở Việt Nam trong vòng 5 năm tới.

Nhưng bây giờ, khi chúng ta biết được biển của hơn 4 tỉnh miền trung bị đầu độc, sinh vật dưới biển chết sạch do các chất độc mà chính Formosa đã thừa nhận, một số các hải sản chết không kiểm soát được đã phân tán đi khắp nơi mang theo độc tố lên bàn ăn của từng nhà.

Tỉnh Hà Tĩnh rúng động vì lộ dần ra rác thải nguy hại chôn lấp khắp nơi, xả nước đầu nguồn được biện minh là bảo vệ đập thủy điện kéo theo lũ cuốn các chất độc lao nhanh về hạ nguồn dân cư, thấm sâu xuống các mạch nước ngầm, len lỏi vào từng nhà qua nguồn nước sinh hoạt, qua nông sản nhận nước. Không chỉ Hà Tĩnh, Phú Thọ cũng hoang mang vì chất thải được đưa lên tận Phú Thọ, Phú Thọ được xem là đầu nguồn nước của Hà Nội. Rồi sẽ là tỉnh nào nữa, sẽ là đầu nguồn của thành phố nào nữa ?

Hàng ngày có bao nhiêu tấn thuốc độc theo rau xanh, theo thịt gia súc, theo trái cây, theo các loại nước giải khát, theo không khí, … luồn lách vào tận xương tủy, phổi gan của người Việt Nam. Hàng ngày có bao nhiêu chất nguy hại theo quần áo, theo các vật dụng, theo các loại hàng tiêu dùng, …có xuất xứ từ Tàu ngấm vào da thịt người Việt Nam. Hai quả bom bùn đỏ treo lơ lừng trên cao nguyên sẵn sàng đổ úp xuống nuốt trọn cư dân vùng đồng bằng phía nam Nam Trung phần. Mọi dòng sông từ bắc vào nam tràn trề sức sống phù sa nay đang lịm dần hấp hối.

Như thế sẽ không là năm năm tới, mà ngay bây giờ, sẽ không là mỗi ngày 200 người chết vì ung thư, mà con số sẽ gấp mấy lần lên, mỗi năm không chỉ là 60.000 người chết vì ung thư mà sẽ là 600.000 hay 6.000.000 người ? Các bé sơ sinh ra đời với bao nhiêu thương tật, những hình hài méo mó dị hợm xuất hiện khắp đường phố, bệnh viện dày đặc người rên la, các lò thiêu phát triển mạnh và chạy hết công suất, dân số Việt Nam sẽ là …. ! Không còn là 90 triệu dân nữa đâu, chỉ vài năm nữa thôi.

Trong lần đến thămVũng Áng, Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt, nguyên Tổng Giám Mục Hà Nội đã nói :

“Tôi thấy có ít nhất có bốn cái chết: cái chết của lương tâm, cái chết của luân lý, cái chết của lý trí, cái chết của chính trị.
Lương tâm là ơn Chúa ban cho người ta để người ta phân biệt được điều gì tốt điều gì xấu, khi làm điều tốt thì lương tâm thanh thản, an ủi còn khi làm điều xấu lương tâm cắn rứt. Thế thì khi lương tâm chết rồi nó không còn cắn rứt nữa. Cho nên khi làm điều xấu mà nó không còn cắn rứt nữa thì lương tâm đó chết rồi.

Luân lý là những chuẩn mực, quy luật để hành xử cho đúng đạo lý. Khi cư xử không còn theo đạo lý nữa, không còn biết điều xấu nữa thì luân lý đó chết rồi, nó không bị chi phối bởi những chuẩn mực đạo đức, không còn quy tắc đạo lý nữa.

Lý trí để giúp người ta biết phân định những giá trị cao thấp khác nhau như Đức Thánh Cha nói rằng: “thời gian lớn hơn không gian, toàn phần lớn hơn một phần”. Bây giờ người ta chọn một phần mà quên đi toàn phần thì cái đó là cái chết của lý trí không còn phân định được và chọn các giá trị thấp mà bỏ các giá trị cao.

Chính trị chính là nghệ thuật tổ chức sắp xếp để cho mọi người được hạnh phúc. Cho nên nó đã chết trong lòng con người chính là nguyên nhân làm cho biển chết, cá chết.”

(Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt, TMCNN phỏng vấn ngày 19/06/2016)

Xin hỏi. Trong các hoạt động tham gia vào việc nhập khẩu, vận hành bộ máy chính trị và kinh tế, cánh tác nông sản, chăn nuôi gia súc, phân phối thực phẩm, …Có bao nhiêu người Công giáo nói riêng và có bao nhiêu người có tôn giáo nói chung tham gia ? Lương tâm chết, luân lý chết, tôn giáo có trách nhiệm không ? Tổ chức chính trị xã hội do đảng cộng sản lãnh đạo đầy con người đến chỗ lương tâm chết, luân lý chết, vậy vai trò huấn luyện lương tâm, hướng dẫn luân lý của tôn giáo đâu ? Chúng ta thường nói đạo nào cũng tốt, đạo nào cũng dạy ăn ngay ở lành. Đã đến lúc tôn giáo phải lên tiếng và giành lại quyền “dạy ăn ngay ở lành” của mình chưa ? Tại sao lại mượn cớ là không làm chính trị để trốn trách nhiệm ?

Một nhà trồng nông sản không dùng thuốc độc hại sẽ không sống nổi nhưng cả một giáo xứ không dùng thuốc độc hại có được không ? Một Giáo xứ không dùng thuốc độc hại sẽ lỗ lã nặng nhưng cả một Giáo phận không dùng thuốc độc hại có được không ? Một trang trại nuôi gia cầm không dùng thuốc tăng trọng sẽ bị thiệt hại nhưng tất cả các trang trại của người có tôn gíao không dùng thuốc tăng trọng có được không ? Một người cố gắng sống an ngay ở lành sẽ rất khó, nhưng cả hàng ngàn người tham gia các cuộc rước, cả hàng ngàn người trẩy hội cắm nhang ở chùa đền ăn ngay ở lành có được không ? Vai trò xã hội của tôn giáo là giữ lấy cái tinh thần, cái ngay lành của con người.

Trong Thư Chung gởi các tìn hữu Giáo Phận Vinh, Đức Cha Phaolo đã hướng dẫn người Công giáo thuộc Giáo phận Vinh rất rõ ràng : Không tiêu thụ, không phân tán, không sản xuất chế biến thực phẩm bẩn, dĩ nhiên ngài cũng lên tiếng yêu cầu minh bạch và xử lý thảm họa môi trường. Đó là lời ngôn sứ, đó là thi hành sứ mạng ngôn sứ.http://giaophanvinh.net/modules.php…

Dân tộc Việt Nam giàu tinh thần tôn giáo đang chờ đợi những tiếng nói như vậy. Mặc kệ thế gian công kích đánh phá, mặc kệ thế gian hận thù “vu khống đủ điều xấu xa”, mình không thuộc về thế gian nên thế gian sẽ không ưu ái mình, mình thuộc về Thiên Chúa. Không thể im lặng kéo nhau vào chỗ chết.
Lm. Vĩnh Sang, CSsR.
21/07/2016
Nguồn: Tin Mừng Cho Người Nghèo.
.

clip_image002

Nguồn: https://www.facebook.com/thanh.nghien.1/posts/600291200132347