Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Đừng rót trà cho em nữa

Truyện

Nguyễn Đình Bổn

-Đừng rót trà cho em nữa! Cô gái trẻ khẽ khàng nhắc.
Người đàn ông như tỉnh lại từ cơn trôi nổi phù du, ông mỉm cười: “Xin lỗi! Anh lại quên”.
Họ cùng nhìn ra ngoài trùng khơi nơi có từng đợt sóng phũ phàng đang lao vào đập ầm ầm trên những thân thuyền bé nhỏ nằm cặp sát những hàng dừa. Người đàn ông:
-Em tắm biển không?
-Tắm biển vào thời tiết này hả anh? Với lại anh biết em đang...
-Ừ, có sao đâu. Biết đâu ngày mai, ngày kia chúng ta không còn biển để mà tắm.

-…
-Lúc đó chúng ta chỉ còn biển để nhớ, như những ngày điên rồ này của em.
- ???

Như trong vô thức, bàn tay ông lại cầm bình trà đã nguội rót vào tách của mình và ly của cô gái.
-Em không uống nữa đâu. Đêm qua em mất ngủ vì uống trà với anh.
-Anh xin lỗi! Nhưng mà đi với anh, em phải tập uống trà.

(… Và cả những cơn mộng mơ hư huyễn…)
Ngoài xa, trên mặt biển màu thép lạnh, mây giông đang kéo tới. Những đám mây thấp ngang trên đầu sóng. Những con thuyền bập bềnh, đôi lúc như chìm mất giữa những đợt sóng hung hãn.
-Ở đây là Mũi Né, đúng không anh?
-Ừ! Em đến đây lần đầu?
-Dạ, cũng là lần đầu tiên em thấy biển.
Người đàn ông mỉm cười một mình. Nụ cười nhỏ bé đến nỗi khó nắm bắt. Nhưng cô gái vẫn cảm nhận được. Cô nắm bàn tay ông. Bàn tay ẩm và lạnh:
-Anh cười em?
-Ừ, anh nghĩ lần đầu tiên mà nhìn thấy biển thế này hẳn em sẽ chán ngán lắm.
Mưa ập đến, ào ạt. Một thanh niên phục vụ từ bên trong chạy ra. Anh ta vội hạ những tấm màn sáo bằng tre xuống để mưa không tạt vào nơi hai người đang ngồi. Người đàn ông nói:
-Không sao đâu em. Không ướt đâu.
Trong tâm thức người đàn ông bỗng hiện hình những ngày cuối tháng Ba xưa. Con đường xuống bến cảng ngập xác người. Đạn pháo kích từ trên mấy cụm núi đá vôi ào ạt rơi xuống trung tâm thành phố và những con đường dẫn ra biển. Mặc kệ đạn và pháo, mặc kệ súng, từng đoàn, từng đoàn người bồng bế nhau, la hét, kêu gào chạy về hướng biển. Cầu cảng được nối dài để đoàn người tan tác chạy loạn xô đẩy nhau xuống chiếc xà lan lớn. Trời nắng như lửa hắt từ trên cao nhưng đoàn người quá đông vẫn lao tới, chiếc xà lan mau chóng nghẹt cứng... Những loạt đạn pháo càng lúc càng dày. Thịt và máu vung vãi khắp nơi trên cầu cảng…
-Đừng rót trà cho em nữa.
Người đàn ông giật mình, ông lại cười khi nhìn thấy trà tràn ra khỏi ly của cô gái.
-Đó là một ngày rất lạ lùng!
-Anh nói sao?

Mắt cô gái mở lớn. Cô ái ngại nhìn ông và lại tìm nắm bàn tay ẩm lạnh. Một bàn tay mềm mại. Cô nhớ bàn tay thô ráp của cha mình. Cô chưa bao giờ nắm tay cha nhưng cô vẫn biết nó sần sùi cứng cáp với những ngón ngắn và thô. Bàn tay ấy đã từng tát vào má cô, làm hằn lên dấu năm ngón tay trong suốt nhiều ngày. Nhưng nó không làm cô đau đớn như khi nhìn thấy ông khóc trong cơn say chiều hôm đó. Ông rền rĩ: “Con ơi là con ơi, ai đưa đẩy con đến con đường này? Trời ơi… Là ai? Là ai? Tui phải giết nó. Là ai? Là ai?”.
Phải chi ông biết cái người đưa con gái mình vào con đường mà ông cho là xấu xa ấy chính là em gái mình, không biết ông sẽ xử sự ra sao.
“Đó là một ngày rất lạ lùng!”. Không, cái ngày hôm ấy tràn ngập sợ hãi và cay đắng. Cái ngày hôm ấy cô chỉ muốn chết đi cho nhẹ bớt mọi buồn lo. Người đàn ông đó, người đàn ông đầu tiên trong cuộc đời cô cũng trạc tuổi người đàn ông đang ngồi bên cô. Nhưng giữa họ là một sự tương phản cùng cực. Thế nhưng với “bà chủ”, ông ta là một "người đáng kính".

Trong căn phòng khách sạn không mấy sạch sẽ, hắn đã lao vào cô như một kẻ chết đói nhìn thấy mâm cơm... Trong sự sợ hãi, toàn bộ thân mình, các cơ, hai đùi của cô tự động khép lại, căng cứng trong một đề kháng vô thức.

Hắn hầm hừ, làm mọi cách để lập tức chiếm đoạt và gần như xé rách thân thể còn chưa kịp nảy nở của cô gái nghèo vừa tuổi lớn.

Đêm, hắn bỏ về. Một mình cô trong căn phòng khách sạn chật hẹp, âm u…
-Em uống thêm ly nước cam nha? Người đàn ông dịu dàng nâng mặt cô lên. Ông thảng thốt khi thấy những giọt nước mắt trên mi cô gái:
-Sao em khóc? Đi với anh buồn quá đúng không?
Cô khẽ lắc đầu. Ông quàng nhẹ tay qua đôi vai bé nhỏ của cô, mắt mông lung nhìn ra ngoài trời mưa, nói thật nhỏ:
-Ngày anh còn nhỏ, biển vui lắm… Rồi có một ngày…
-Sao hả anh?
-À, có một ngày nó thấm máu… Máu… những người thân yêu nhất của anh…
-Em xin lỗi.

Người đàn ông cười buồn, Ông châm một điếu thuốc và ra dấu cho người phục vụ đang đứng khá xa trong chiếc quầy nhỏ bên trong. Người phục vụ lại gần:
- Cho chú thêm một bình trà, một ly nước cam.
Biển đã đen thẫm, không còn thấy gì ngoài bóng đêm. Tiếng mưa rào rạt rơi trong tiếng sóng…

Đèn trong quầy giải khát vàng vọt. Đang mùa mưa và là ngày đầu tuần nên khách sạn vắng ngắt. Hình như chỉ có hai người…
- Năm đó anh mười lăm tuổi.. Người đàn ông thì thầm.
- Dạ. Cô gái trẻ nắm chặt bàn tay rịn mồ hôi của ông. Bỗng cô rùng mình. Ừ, năm đó, không phái cái "năm đó" xa xôi của người đàn ông đau khổ ngồi bên cô, mà mới vài năm đây thôi, đứa em trai cô cũng tròn mười lăm tuổi. Chính cái ngày nó vô lớp mười, cũng là ngày cô cắn răng chấp nhận lời đề nghị bán mình, vì cô biết nếu không làm vậy thì em trai mình không thể có quần áo, sách vở, tiền trường... và tệ hại hơn, mẹ cô sẽ chết vì thiếu thuốc.
-Chị anh đã che đạn cho anh. Mắt người đàn ông dại đi, có cảm giác ông đang khóc dù không thấy lệ rơi.

Cô gái bật khóc, đầu dựa vào vai ông. Bỗng dưng, cô thấy mình gần gũi và yêu thương ông lạ lùng. Cô thấy ông chẳng khác gì đứa em trai ốm yếu của cô.

Cô nhớ đêm đầu tiên gặp ông. Khi ấy cô đã rời khỏi “động quỷ” của “má Châu” một thời gian, đêm cô đi làm ở một quán bar nhỏ bán thức ăn Nhật còn ngày thì học uốn tóc, trang điểm…

Quán cô làm nằm trên một con đường nhỏ. Ông đến, rất lịch sự bảo với cô mình muốn một chén sakê đúng gốc Nhật Bản. Sakê là một loại rượu ngũ cốc nhẹ. Ở quán của cô, nó có màu vàng nhạt, thơm thơm mùi rượu gạo Việt.

Ông ngồi uống một mình, đờ đẫn…

Vài hôm sau ông lại đến. Bà chủ quán là em gái của chủ tiệm cô học trang điểm, không phải là người khó tính với nhân viên, nên khi ông bắt chuyện cô có thể thoải mái chuyện trò nếu quán vắng khách.

Dần dần ông có vẻ rất quyến luyến cô. Nhiều lần, ông kín đáo để lại tiền “boa” sau khi ra về.

Cô cũng thấy thích ông dù ông nhiều hơn cô ba mươi tuổi và họ chỉ biết rất ít về nhau. Cô không hiểu vì sao trong mình lại nảy sinh tình cảm đó. Phải chăng bởi một mối đồng cảm sâu xa?

Qua sinh hoạt của ông, cô đoán ông là người độc thân và đang sống không xa nơi cô làm việc vì đôi lần cô thấy ông đi bộ đến.

Nhiều tháng đã trôi qua từ khi cô may mắn rời bỏ nơi vẫn làm dấy lên trong cô những ám ảnh đầy sợ hãi. Vài thực khách Nhật, Đại Hàn đã nhờ người hướng dẫn hỏi cô có muốn sau giờ làm việc đến khách sạn cùng họ với mức giá cao nhưng cô từ chối. Mẹ cô đã mất. Tiền bạc không còn là chuyện bắt buộc nghiệt ngã. Và cô tự hứa với mình không bao giờ chấp nhận bán thân lần nào nữa. 

Một đêm, người đàn ông ấy đã ngập ngừng đề nghị:
-Em … có thể đi chơi với anh?
-Đi chơi? Không, em không… Cô đáp, đầy buồn tủi.
-Không, anh không có ý đó. Anh muốn rủ em đi chơi ở biển…
-Biển? Mắt cô tròn xoe. Cô sinh ra ở đồng bằng và chưa bao giờ nhìn thấy biển. Nếu đi thì chừng nào đi hả anh?
- Em đồng ý?
-Dạ… không...
Người đàn ông im lặng. Ông yêu cầu cô cho ấm trà. Khi trở ra, cô rụt rè:
- Chừng nào anh đi?
- Ngày mai.
- Vậy em sẽ xin nghỉ để đi với anh… Nhưng…
- Nhưng sao?
- Em đang… đang… Và sẽ không có chuyện đó.
Người đàn ông bật cười, ông chạm nhẹ tay cô:
-Cô bé ngốc… Em nhớ xin phép nha. Sáng mai anh sẽ đón.

Ông thuê một chiếc tắc-xi đến chỗ hẹn là đầu hẻm phòng cô trọ. Trên xe, cô nói thật với ông là mình đang “kẹt”. Ông cười như thể rất hạnh phúc, nắm chặt tay cô và thì thầm: “Em điên. Em điên”.
Biển đã đón họ với những ngày áp thấp mịt mù. Chủ khách sạn hình như có quen biết với ông. Khi ông trao chìa khóa phòng cho cô, cô ngạc nhiên:
- Em …. Suýt nữa cô đã hỏi: Em ngủ một mình sao? Nhưng cô đã kìm lại được.

Hai ngày nữa cô mới "hết" và chuyện ở một mình làm cô cảm thấy vừa dễ chịu lại vừa buồn buồn vì khi đồng ý đi với ông, cô đã dự liệu và chấp nhận mọi điều có thể xảy ra.

Gần hai ngày trôi qua. Trời vẫn mưa và họ chưa lần nào thật sự hòa vào biển dù ông đã cho tắc-xi ghé vào tiệm quần áo thể thao để cô chọn bộ áo tắm.

Cả ngày người đàn ông chỉ ngồi nhìn ra biển và uống trà.

Đêm đầu tiên họ cũng ngồi như đêm nay và khi đưa cô đến trước cửa phòng, ông nói thật nhỏ: “Em ngủ ngon nha. Anh chỉ sợ sóng làm em khó ngủ” .

Và đúng là tiếng sóng cùng những xúc cảm lạ lùng đã khiến cô chập chờn suốt đêm. Phòng ông sát cạnh với phòng cô. Cô nằm lắng nghe tiếng sóng, đôi khi mơ hồ nghe tiếng gõ nhẹ vào cửa phòng mình, cô vội vã bật dậy mở cửa, để nhận ra không hề có ai…
Hôm nay biển vẫn động…
Trời tối mù mịt. Người thanh niên trẻ hạ hết những màn sáo xuống. Cặp vợ chồng già người nước ngoài mới thuê khách sạn đã đứng lên từ nửa giờ trước.

Bàn tay người đàn ông bứt rứt trong tay cô. Chợt ông rút tay ra, thì thầm:
-Tại sao số phận chúng ta lại thế này? Tại ai?
-Đừng rót trà cho em nữa anh.
-Ừ, em có muốn xuống biển không?
-Trời mưa mà anh, với lại tối hù…, em sợ…
Ông nắm tay cô, họ đứng lên. Cô thoáng thấy ánh mắt anh chàng phục vụ trạc tuổi cô nhìn mình vừa tò mò vừa ái ngại.
Ông dừng lại thật lâu trên hành lang, thì thầm:
-Ngủ ngon nha. Mai anh sẽ không rót trà cho em nữa.
-Dạ…
Tiếng sóng vẫn ầm ào khi cô đã vùi mình trong chiếc mền dày vì phòng khá lạnh…

Mơ hồ cô lại nghe tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, đi chân trần về phía cửa.

Xoay nắm cửa. Và cô suýt kêu lên vì kinh ngạc.

Không có ai nhưng trời đã trong trẻo tự bao giờ.

Ánh trăng vàng đang trải rộng khắp khu vườn nhỏ dẫn về phía biển.

Cô bước về phía phòng ông. Đèn bên trong vẫn sáng.

Cô nhè nhẹ gõ vào cánh cửa…