Danh Ngôn

Sẽ có một cuộc chạy đua giữa quần chúng tự học và quần chúng tự hủy.

There is going to be a race between mass self-education and mass self-destruction.

Nhà sử học Arnold J. Toynbee (1889-1975). “Conditions of Survival,” Saturday Review, 29 tháng Tám 1964.

Mục đích của toàn bộ giáo dục là, hoặc phải là, dạy cho người ta biết tự giáo dục chính mình.

The aim of all education is, or should be, to teach people to educate themselves.

Arnold J. Toynbee (1889-1975). Surviving the Future, 5, 1971

Giáo dục bán thời gian suốt đời người là đường lối chắc chắn nhất để nâng cao trình độ tri thức và đạo đức của quần chúng.

Lifelong part-time education is the surest way of raising the intellectual and moral level of the masses.

Arnold J. Toynbee (1889-1975). The Toynbee-Ikeda Dialogue: Man Himself Must Choose, 3, 1976

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

“Mùa dã cổ” của Hà Thuỷ Nguyên

Người thơ từ mùa dã cổ

(Bài tựa của tập thơ “Mùa dã cổ”)

mùa dã cổ

Người ta nói, thế giới hiện đại đánh dấu sự suy tàn của thơ ca. Tôi nói, thế giới hiện đại là bãi rác của lịch sử nhân loại. Tất cả những gì thanh cao nhất đã ngủ lại trong quá khứ cổ xưa, những gì phô bày ngày nay, kể cả sự thanh cao cũng chỉ là ngành công nghiệp tái chế rác. Rác được tái chế hay không thì vẫn cứ là rác.

Thơ ca không mất đi. Thơ ca chỉ ngủ ở nơi mà nó thuộc về. Giống như nhiều kẻ tự mạo nhận mình là đấng cứu thế, là cứu tinh của nhân loại trong thời suy tàn và điên đảo, cũng có không ít kẻ tự coi mình như những kẻ đột phá, đập vỡ tất cả sự cao quý của tính thơ. Liệu có thể gọi đó là thơ, có thể gọi đó là sự cứu thế, hay là sự tự mãn của rác rưởi lên ngôi?

Kệ thôi! Thơ ca cứ cao cao tại thượng mà say ngủ! Chỉ những ai dám vút bay lên tuyệt đối mới bắt gặp thơ ca ở đó. Thứ cảm hứng thiêng liêng ấy vốn dĩ ở một nơi phi thực và siêu tưởng. Mọi nỗ lực trần tục hóa thơ ca đều là giả dối và độc ác. Sự trần tục ấy nhằm mục đích để phục vụ đám đông, còn đám đông thì chỉ quen với một thứ rác tái chế.

Giống như thơ ca, ta thây kệ đám đông. Ta chấm dứt mọi ràng buộc của thứ thực tại trần trụi và khô cứng được xây đắp bởi vô vàn những thứ tái chế này. Ta chìm vào cơn mê man miên viễn của ánh trăng, ta say sưa tắm trong dòng sông của ký ức cổ xưa, cái thời nguyên sơ với mùa khởi nguyên – Mùa Dã Cổ.

Mùa Dã Cổ là mùa của tính thơ, của sự tuyệt bích, của cảm hứng phi thường, của sự thần thánh, của ngọc thạch và vàng ròng. Nhiều người đã không quên được mùa dã cổ, cam chịu đóng băng chính mình để ở mãi với tính thơ. Nhiều người đã không quên được mùa dã cổ, đối mặt thế giới bằng sự tiếc nhớ xa xôi và cõi lòng lạc lõng. Ta không quên được mùa dã cổ, ta tự cô lập mình giữa thế giới của rác và thoát hồn đến xứ hư vô.

Tất cả những ai đã từng sống trong mùa dã cổ, sẽ không thể chịu được thứ khuôn vàng thước ngọc cõi nhân gian, lại càng không thể chấp nhận được thế giới được xây đắp bằng rác tái chế.

Mùa Dã cổ tàn dần trong thần khúc thời cổ Hy Lạp, rơi rớt vài hạt mưa vương trong những ngày Phục Hưng, và mất hẳn khi bước vào duy lý. Chỉ vài cánh chim lẻ đàn không bay kịp về xứ hư vô còn sót lại trong thực tại rác tái chế này, đợi mùa dã cổ quay lại theo vòng lặp trùng trùng của tự nhiên.

Mùa Dã cổ sẽ tràn về khi những con chim lẻ đàn vút kêu lên âm thanh phiêu diêu của tính thơ thiêng liêng và tuyệt mỹ…

Mùa Dã cổ sẽ tràn về khi rác tái chế hiện nguyên hình là rác rưởi ô uế…

Mùa Dã cổ như trận cuồng phong từ Cực Bắc xa xôi ùa tới, thổi bạt những nền móng khuôn thước của nhiều thế kỷ tái chế…

Mùa Dã cổ phi thực và siêu tưởng…

Hỡi gió! Hãy nổi lên…

Lùa hương băng thanh mùa Dã cổ

Hỡi gió! Xoáy tung vũ trụ! Vận hành trăng sao theo nhịp thi ca!

Thi ca bắt nhịp mùa Dã cổ…

Ai đi khinh nhẹ bước thiên hà…

 

Cánh cung

 

Anh giương cánh cung

Bầu trời vỡ vụn sao rơi

Một vì sao rớt xuống ngực em! Bùng cháy!

Ngọn lửa thiêng liếm láp ngón tay

Khơi nguồn ngày tận thế!

 

Mũi tên vô hình

Cứa gót chân em - rỉ máu

Đành lỗi hẹn cùng bầu trời nguyên vẹn

Chỉ biết mang thân mình hứng muôn vạn ánh sao rơi

 

Em chờ đợi ngày tận thế

Chờ đợi Anh - cơn hồng thuỷ

Cùng trút bỏ những vai diễn trong tiền kiếp

Nguyên vẹn Anh – Nguyên vẹn Em

Nhìn Trái Đất quay cuồng

 

 

 

Những tên đầy tớ của Định Mệnh

 

Chúng ta – những tên đầy tớ của Định Mệnh

Gia nhập mọi cuộc chơi

Nhưng không thuộc về đâu cả

 

Khi băng đá tan dần trong màu đỏ

Và lửa rực rỡ sắc xanh vĩnh cửu

Khi sự sống và cái chết thành một

Ranh giới giữa Thật và Ảo cũng biến mất

 

Chúng ta – những tên đầy tớ của Định Mệnh

Chọn lấy cho mình một Định Mệnh

Tiếp tục mơ mộng trong tầng tầng lớp lớp các giấc mơ…

 

Không thể chọn cho mình điểm kết

Cũng không biết được đâu là điểm khởi đầu

Chúng ta cứ mỗi lần định hình

Lại một lần vô cấu trúc

 

Chúng ta- những tên đầy tớ của Định Mệnh

Đã được Định Mệnh sắp đặt quá nhiều định mệnh

Và mọi sự xê dịch của các vì tinh tú

Cũng chỉ là ảo ảnh nơi tận cùng giấc mơ

 

Chúng ta – những tên đầy tớ của Định Mệnh

Gia nhập mọi cuộc chơi

Nhưng không thuộc về đâu cả…

 

 

 

Phúc âm sói lang thang


Trút bỏ những vai diễn tầm thường và giả dối

Trút bỏ lớp mặt nạ đạo đức đớn hèn

Móng vuốt cào ánh trăng ứa máu lả tả bụi vàng rơi

Lóng lánh khung trời thẫm đỏ


Ta lang thang, lang thang trong đêm, gặm đứt những nóc nhà, phủ trắng đô thành bằng màn sương huyền thoại

Ta lang thang, lang thang trong rừng rậm, bấu chặt thảo hoa ướt đẫm sương đêm, say men nồng hơi sợ hãi của lũ người tanh hôi mùi tinh thần thối rữa

Ta lang thang, lang thang trong hẻm núi, cô độc liếm láp vết thương hoen ố mủ thời gian, muôn đời không thể chữa lành bởi quyền năng bất tử

Ta lang thang, lang thang trong miền vô thức, đánh hơi kiếm tìm chính ta nơi sâu thẳm ngàn vạn kiếp huy hoàng

Ta lang thang, lang thang trong định mệnh đẫm máu kiếm tìm dòng thanh âm dữ dội thét gào đánh thức bầy đàn đang ngủ yên trong cõi đời chật hẹp của khoảnh sân nhà

Tru lên: Thực Tại: Máu

Trăng: Máu

Rừng: Máu

Đô thành: Máu

Miền vô thức thẫm máu

Những cánh hoa trắng muốt xuôi trên dòng sông tanh đỏ thả trôi linh hồn trinh nguyên bập bềnh giữa thác ngàn

 

Thực tại còn lại gì? Những mạch đập sợ hãi? Hay cơn cuồng nộ của con dã thú bị phong ấn hàng ngàn năm dưới niềm tin nhân tính?

Thực tại không còn lại gì thối nát…

Thuần huyết đặc quánh ngưng đọng nơi vầng thái dương buổi ban mai…

Ta đã lang thang trong những đêm vô thức,

Bới tung ruột gan những kẻ giả dối đớn hèn,

Tru lên dưới ánh trăng xua tan tạp âm xô bồ của hàng tỉ linh hồn thiểu năng thần khí

 

Trên những đô thành mất nóc, dưới lớp sương mù, ta chiếm đóng giấc mơ của bầy đàn ngủ quên bằng cơn mưa máu

Để sớm mai đây, dưới lốt người thường, bầy đàn của ta bừng tỉnh

Để mỗi linh hồn đồng vọng bản thanh âm hoang dã của rừng đêm.

 

 

 

Điệu hờ

Vuốt tơ trời giong giong

Vẽ đường cong cong

Nối vô biên liên miên viễn mộng

Hờ…

Mây nước…

Bụi bụi mưa mưa tấc lòng ngâu

Hồn ai tan loãng bên cầu

Hồn ai tự vẫn tửu lầu ngàn thâu…


Hờ…

Lụa là…

Thắt giải đồng tâm ngàn kiếp

Cơ đồ… Lá…

Uyên ương … Mưa…

Long lanh đáy nước cung Ngô

Thiếp về cõi Việt đắp mồ hoa

Này lá, này mưa, này lụa, này tan…


Hờ…

Hồ điệp…

Ép khô điển tích ngàn năm

Mộ vỡ tan

Tình lìa đời

Cánh rã thân tàn

Không hẹn kiếp sau

Gieo hồ điệp mộng chốn nhân gian

Mộng trong mộng giữa mộng đại ngàn mà thôi

Hờ…

Điệu khúc

Nghê Thường uốn éo dòng trăng

Hồ ly ve vuốt vĩ

Vinh hoa quay cuồng

Suối tham độc dòng truy hoan

Trường hận bầy thánh nhân dân dân nước nước

Vớt trăng lên

Cạn trăng đi

Hờ…

Cuộc cờ…

Này khúc trăng trăng

Này núi sâu sâu

Tích tịch tình tinh

Nguyệt đồ phượng khúc

Vực sâu. Vực sâu.

Huyết sương ngùn ngụt

Khải hoàn gió lộng

Đâu bóng tình nhân?

Hỡi lửa thiêu thân về tro bụi

Hỡi bụi ào ào trận cuồng phong

Hỡi cuồng phong hất tung cờ thế sự

Phủ hoàng hoa hẹn ước tương phùng


Nhớ hờ hiện hữu

Nhớ hờ hư linh

Chập chờn mưa

Tơ duyên đứt nối

Ngàn kiếp ái ân cô đặc giọt giọt chiều

 

Giọt giọt vỡ

Rượu lênh láng kinh kỳ

Ai đến

Ai đi

Ai biết

Ai vòng một đường cong

Định thiên tình mệnh

 

Tơ trời ta níu ta buông…

 

 

 

Mưa mùa dã cổ

 

Thuyền âm nhạc lững lờ – hững hờ

Mùa dã cổ lên men – lửa nhen

Ôi đàn ca vũ muôn năm cũ

Gẩy đàn mưa

Nhịp nhịp gió

Cung linh đưa đẩy gót sen vàng…

 

Cô nhân tiêu vàng lãng đãng – mang mang

Ngóng tịch nhân phiêu lãng – lang thang

Thuyền ám trăng mùa biển vắng

Muôn vàn tơ huyết nguyệt

Dệt khúc sầu thế nhân

Hồng trần mờ mịt phía xa dần…

 

Ai ơi có nhớ…

Kiếp hải hồ lênh đênh

Lúc say nhịp hồ sênh

Khi ve vuốt hạc cầm

Ngân nga vi vút miền vô thức

Thả trăng rơi phím đàn

Huýt mưa bay thi hứng

Tắm nắng vàng nhớ nhung

Ta, và ta, và ta, và ta

Đàn cô nhân lạc loài

Thổi bay hồn vũ trụ…

 

Nay đâu còn…

Vỡ tan rồi hồ sênh

Đứt gãy rồi tơ đàn

Ngọc sầu nát vụn buôn rẻ mạt

Cô nhân trầm mình đáy bùn nhơ

Tịch nhân lưu lạc mộ sa trường

 

Thuyền âm nhạc lững lờ – hững hờ

Không cập bến trần gian

Mùa dã cổ tàn

Ai nuối tiếc

Ai vun bụi ngọc kết hoa

Ai ủ men sầu vạn cổ

Ai gom mưa kết đọng

Ai nối hồn cung linh

Ai thắp vầng huyết nguyệt

Khơi sóng buồn len len…

 

Hồn ta phong kín thuyền âm nhạc

Đợi mùa dã cổ tái sinh

Mưa ơi rửa sạch hồng trần

Cô nhân lại đợi tịch nhân tái hồi.

 

 

 

Hải phong…

 

Lã chã trăng rơi

Bàn cờ ngả nghiêng thế sự

Thở công danh

Hơi tàn lực kiệt

Sã sã nhoài

 

Cánh rụng trời thu

Chân mây đứt

Tầng không nhạn chia ly ải bắc

Sóng sóng dồn

Ngơ ngác bóng trăng trôi

 

Kìa ai câu trăng viễn xứ

Rung rung rung

Thơ đớp câu rồi

Biển thơ lai láng màu trăng gió

Thủy triều dâng

Cuồn cuộn cõi đan tâm

 

Ta căng buồm hải tặc quên bờ bến

Nghe hơi trăng ứa mặn tóc thời gian

Quất roi ngọn hải phong

Non nước tan hoang

Hất tung cờ thế sự

Trắng đen chìm đáy

Xoáy xoáy sâu vực hư vô

 

Hạ buồm hải tặc

Thơ hỡi, trăng hỡi, hải phong hỡi

Thủy triều dâng

Cát nhuộm huyết trăng rơi

Kìa thơ ngập kín mây rồi

Trăng buông câu hay ta buông câu