Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư

1.     Thiêu hủy bài thơ

Tựa như bạn đánh rơi
từng con số thật nặng
như giá xăng
từng cây số được xếp chồng trong túi áo

Tựa như bạn đánh rơi phụ âm cuối
sự mát lạnh từ vầng trăng
và đêm chẳng thể viết thành lời
sau giấc mơ
trăn trối

Tựa như chiếc bóng nằm nghiêng trên lưỡi cuốc
trong giấc mơ của cha
xới lên từng giọt mồ hôi
tựa như nhọc nhằn từng nụ cười
bạn không thể đánh rơi
nỗi lo của mẹ

Thiêu hủy bài thơ
và rút từng lời nói
của thời gian
như sáng nay đã khuyết một góc đường
có chùm trạng nguyên vừa trụi lá
bạn sẽ đổ lỗi cho một số lý do
về cái máy tính bị tắc nghẽn
và bạn sẽ biết
tình yêu cuộc sống
lớn hơn mười ngón tay
hơn sự phàn nàn
về số tiền lương ít ỏi mà bạn nhận cuối tháng
bạn hãy chấp nhận
tham gia với đám đông
để đi tìm cầu vồng
mọc sớm

Thiêu hủy bài thơ
tựa như điều bạn đang đợi chờ
và không thể nói
tôi đang rơi
vào cơn buồn ngủ

và chẳng có bài thơ nào kể lại cho bạn nghe
về câu chuyện thiên đường
hay địa ngục

 

2.     Huế mùa khói sương

Anh bạn tôi lại bông đùa quá xá
cười hoàng hôn đã ngã
sóng soài trên chiếc mo cau
cười mà có chết được gì đâu
vẫn hăm hở vẫn bông đùa dù mặt trời đã về bên kia méo mó
mà quên nói lời tạm biệt
quánh một nỗi tròn vo
dăm ba hạt lệ thi nhau mà ngó
đau quá là đau
vui quá là vui
cười ha ha rồi úp mặt ngủ vùi

Anh bạn tôi lại nghiêng mặt cười và hát
từng chuyến đò qua sông
ơ hờ
ơ hờ
sông chảy về mô
tà áo lấm bùn khiến mưa nhỏ lệ
ai e ấp cười che cả vạt lấm lem
phiên chợ ế chiều nay phải nợ rồi - em
tuổi xanh kia mòn dấu
ngày có chờ người bán mua
tà áo ai phảng phất
trên mùi nhang trầm mây thu
làm chi trời Huế thâm u
làm chi thành quách hóa mù sương sa

Anh bạn của tôi lại cười và hát
bên tiếng ghi ta cũ sờn
bên chậu cúc vàng năm trước
và cười nhỏ giọt buồn tênh

 

3.     Có những điều giả định

làm tôi bật cười
như thể giọt sương rơi
chưa kịp lưu lại điều lấp lánh
thế giới nằm kề bên nhánh
tóc thơm

Có những điều giả định
và nỗi sợ bao bóng
khoanh tròn

Và những suy nghĩ rấp lên

mòn
phía bên kia trang sách chưa kịp lật ra

 

4.     Huế ngủ

Đêm nay tôi chờ
Những phiên bản tình yêu đang rấp lên
Quấn quanh khung sắt cửa sổ của nhà thương điên phía xa trong hẻm nhỏ
Những chàng Tây ba lô mang tên Hăm Lét đi ngang qua phố
Dừng lại cụng ly với gã say đang ngồi lỳ suốt cả buổi chiều dưới hàng long não
Huế ngủ, sớm hơn những thành phố khác
Sự yên lặng chạy trên mặt đồng hồ màu trắng, dị ứng với từng cú nhích dạ quang
Đêm phủ tràn nặng trĩu, có lẽ vì thế mà chúng chỉa vào sự bế tắc của những con số đếm ngược
Từ Phạm ngũ Lão xuôi về Bạch Đằng lao dốc đến Nguyễn Chí Thanh
Có người bạn tôi vừa rủ về ngồi ở chợ đêm đầu mối Phú Hậu
Có thể ở đó hàng ngày những số phận đang tất bật trong từng âm thanh của động cơ ba gác
Những đôi mắt mọc mầm trong mớ rau củ ngổn ngảng bên bờ phố cổ Bao Vinh

Huế ngủ,
Ông Ngự lại muốn kể cho mọi người nghe về những giấc mơ bình minh
Cái ve cái chén khề khà vác câu
Ngồi kể tiếp về câu chuyện dòng sông chưa bao giờ đổ bến
Về cái chân cầu vồng bị trượt lắng giữa Ngự Hà
Tình yêu mù màu trong những nhà thương điên
Ré lên, ha hả

Huế ngủ,
có thể thêm vài tiếng nữa
Quán chè Chi Lăng yên lặng từ lâu
Tiếng xe tiếng người thỏm lọt

Huế ngủ,
Có thể thêm vài ba tiếng nữa
Vài ba ngày nữa...
Có ai vừa đi ngang qua màn hình
Trong chiếc tivi quên bật từ hôm trước

3.12 .2015