Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hẹn nén nhang ngày mai

 

(Rút từ facebook của Lưu Trọng Văn)

 

Sáng qua gã uống trà, nhấm mứt gừng với gs Tương Lai và gs Đào Công Tiến. Gã độp hỏi theo gs Tương Lai thì sáng 14.3 này Lễ Tưởng niệm 64 chiến sĩ hy sinh ở Gạc Ma có bị ai đó cản trở không? Gs hỏi ngược lại gã, theo cậu thì sao?

Gã vòng vo một đẫn, nào là sau Đại hội 12 rõ ràng báo chí của Đảng có mạnh mẽ hơn khi lên án Trung Quốc quấy phá ở Biển Đông. Nào là lần đầu tiên gã nghe ông Nguyễn Phú Trọng và ông Vương Đình Huệ khi tiếp Tống Đào đặc phái viên của Tập Cận Bình đã yêu cầu Trung Quốc phải nói đi đối với làm. Nào là chú Đinh La Thăng chắc chắn nhận ra có kẻ nào chơi xỏ mình làm mất mặt mình ngay những ngày mình vừa nhận chức bí thư thành ủy đã xua quân đàn áp và trơ tráo đến tàn nhẫn, đến mất liêm sỉ phá nát những vòng hoa của nhân dân Sài Gòn tưởng niệm ngày 17.2 ngày Trung Quốc đem 600.000 quân xâm chiếm nước ta.

Tóm lại, theo gã là các bố lãnh đạo Sài Gòn sẽ để yên như Hà Nội đã từng để yên.

Thế rồi chiều nay, tức thì gã được tiếp một đoàn cán bộ Phường tới... thăm.

Gã quá biết lí do rồi. Gã cười, chuyện ngày mai 14.3, Gạc Ma phải không? Mấy chú cán bộ Phường hê hê cười. Gã nói một lèo về ba quả bom khổng lồ anh bạn Trung cộng đang cài giờ cho nổ và đã cho nổ ở VN.

1.Biển Đông.

2.Kinh tế bẩn với hàng triệu tấn thực phẩm, hóa chất giết người độc hại.

3.Những con đập khổng lồ chặn nguồn nước ngọt trên thượng nguồn sông Mê Công.

Mấy chú cán bộ Phường đều có gốc dân miền Tây ào ào tố quê mình đang bị quá trời hạn. Gã bảo: Nước sông là của Trời cho dân ta bao đời nay. Một chú cán bộ Phường nổi đóa: Đâu phải của tụi nó mà tụi nó chặn? Chết! Lúa chết! Quê mình là vựa lúa mà lúa chết thì dân mình sống sao hở Trời?

Gã chuyển kênh, chốt hạ: Mai 9 g anh sẽ đi thắp nhang ở Tượng đài Trần Hưng Đạo cho các anh hùng chống bọn Trung cộng xâm lược đã hy sinh bảo vệ Trường Sa. Có chú nào muốn thắp nhang thì đi theo anh nhá!

Chia tay. Những cái tay bắt chặt ra phết.