Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hẹn nén nhang ngày mai

 

(Rút từ facebook của Lưu Trọng Văn)

 

Sáng qua gã uống trà, nhấm mứt gừng với gs Tương Lai và gs Đào Công Tiến. Gã độp hỏi theo gs Tương Lai thì sáng 14.3 này Lễ Tưởng niệm 64 chiến sĩ hy sinh ở Gạc Ma có bị ai đó cản trở không? Gs hỏi ngược lại gã, theo cậu thì sao?

Gã vòng vo một đẫn, nào là sau Đại hội 12 rõ ràng báo chí của Đảng có mạnh mẽ hơn khi lên án Trung Quốc quấy phá ở Biển Đông. Nào là lần đầu tiên gã nghe ông Nguyễn Phú Trọng và ông Vương Đình Huệ khi tiếp Tống Đào đặc phái viên của Tập Cận Bình đã yêu cầu Trung Quốc phải nói đi đối với làm. Nào là chú Đinh La Thăng chắc chắn nhận ra có kẻ nào chơi xỏ mình làm mất mặt mình ngay những ngày mình vừa nhận chức bí thư thành ủy đã xua quân đàn áp và trơ tráo đến tàn nhẫn, đến mất liêm sỉ phá nát những vòng hoa của nhân dân Sài Gòn tưởng niệm ngày 17.2 ngày Trung Quốc đem 600.000 quân xâm chiếm nước ta.

Tóm lại, theo gã là các bố lãnh đạo Sài Gòn sẽ để yên như Hà Nội đã từng để yên.

Thế rồi chiều nay, tức thì gã được tiếp một đoàn cán bộ Phường tới... thăm.

Gã quá biết lí do rồi. Gã cười, chuyện ngày mai 14.3, Gạc Ma phải không? Mấy chú cán bộ Phường hê hê cười. Gã nói một lèo về ba quả bom khổng lồ anh bạn Trung cộng đang cài giờ cho nổ và đã cho nổ ở VN.

1.Biển Đông.

2.Kinh tế bẩn với hàng triệu tấn thực phẩm, hóa chất giết người độc hại.

3.Những con đập khổng lồ chặn nguồn nước ngọt trên thượng nguồn sông Mê Công.

Mấy chú cán bộ Phường đều có gốc dân miền Tây ào ào tố quê mình đang bị quá trời hạn. Gã bảo: Nước sông là của Trời cho dân ta bao đời nay. Một chú cán bộ Phường nổi đóa: Đâu phải của tụi nó mà tụi nó chặn? Chết! Lúa chết! Quê mình là vựa lúa mà lúa chết thì dân mình sống sao hở Trời?

Gã chuyển kênh, chốt hạ: Mai 9 g anh sẽ đi thắp nhang ở Tượng đài Trần Hưng Đạo cho các anh hùng chống bọn Trung cộng xâm lược đã hy sinh bảo vệ Trường Sa. Có chú nào muốn thắp nhang thì đi theo anh nhá!

Chia tay. Những cái tay bắt chặt ra phết.