Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016

Thơ Nguyễn Quốc Thái

Ng Q Thai

SINH NHẬT

Nắng rụng vàng tách cà phê hè đường
Chiều Sinh Nhật
Hơ nóng vết thương trên lửa nến
Ơi nụ hôn đóa dã quỳ lẻ loi lưng đèo Dran
Chiều nhớ em gió thốc. Ngậm ngùi
Tiếng còi tầu rơi loãng dưới thung
Bỗng thấy đâu đây nhà ga cũ
Chéo khăn Chăm hững hờ bên cổ
Vòng tay ôm và mặt hồ run vỡ.

Nỗi buồn cài nơ hồng trở lại
Duyên dáng như những lời dối trá ngày nào
Mái tóc che nửa mặt cơ hồ lá sen tàn
phủ hoài niệm ẩm khói
Gió xổ tung mái tóc đẫm mùi biển
Tội nghiệp em và anh – mắt chúng ta thì thầm
Tình dào dạt những bất trắc
Và lòng buồn như áo rách sáng đầu năm.

Tôi nghe thấy mùi vị cách xa
Trong những câu thơ vật vã
Thời gian lặng lẽ như lưỡi kiếm xuyên ngọt qua lưng
Những cuộc gọi những tin nhắn xao xác
Như gió mùa Đông Bắc
Tiếng hát mừng Sinh Nhật đẩy tôi khuỵu ngã trên nuối tiếc
Thêm một ngọn nến tắt
Vết thương cũ khép gió
Vết thương mới hé nở ngào ngạt.


BUÔNG XẢ

Tích lũy vừa đủ những tính toán,
Nàng thủ thỉ lạnh tanh  - Buông Xả nhé
Buông Xả ư?
Có gì mắc cở đâu, chỉ nghe tức cười
Bên hiên căn nhà gỗ ứa gió trĩu nặng hàng bông giấy
Bầy chim sẻ nghĩ gì
Khi không còn thấy bàn tay nhỏ ửng hồng hứng tiếng hót
Thả vào tách cà phê
Và câu chuyện thì thầm
lung linh những Đà Lạt.

Khi anh ôm em nỗi tuyệt vọng bùng cháy
Vang ầm tiếng gào thét của sự gẫy vỡ
Tiếng thông reo ngằn ngặt quất đau những kỷ niệm vụng dại
Cửa sổ chít rèm che mưng đỏ nắng mùa tan tác.


BÀI TỰ DO THIẾU MÁU

Câu thơ bẻ đôi ứa nước mắt
Tự Do thiếu máu leo lét nhìn
Tổ quốc thất tung
Kìa cái mặt tái mét
Lừa dối nhau mãi làm gì
Biết xấu hổ chút đi
Sẽ thấy nắng xuân hồng trên má.

Em, đừng buồn những lần anh nhẩy múa trong ảo tưởng
Nghe từ cơn tuyệt vọng văng vẳng tiếng thì thầm
Nó nhắc đừng quên em đừng quên em
– niềm ủi an thơm ngát.

Sớm nay nghe bản tin thời sự trong mưa
Gió úa muộn những ngọn roi quất mãi
Em ở đâu. Em nghe không
Câu thơ ngày nào bị bẻ đôi bên bờ sông
Chúng gọi nhau
Như Tự Do gọi chúng ta lạc giọng.