Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2016

Một ngày không xa, tương lai sẽ không chỉ bắn vào chúng ta bằng đại bác

Nguyễn Thị Oanh

 

Từ chiều qua cho đến hôm nay, thấy tràn ngập trên mạng hình ảnh cô phóng viên trẻ của VTV Đà Nẵng đội mũ có ngôi sao kiểu Trung cộng. Tất nhiên kèm theo là vô số những lời lên án, thậm chí chửi rủa nặng nề. Tôi cũng như số đông: Phản ứng đầu tiên khi thấy tấm hình là sững sờ, sau đó nóng mặt và tức giận...

Nhưng sáng nay, sau khi đọc stt của một người bạn tôi rất quý trên FB, đồng thời cũng là đồng nghiệp của cô phóng viên trẻ kia, tôi chợt thấy lòng chùng lại, đau xót... Đúng như người bạn của tôi nói, cô gái ấy còn rất trẻ (có lẽ cũng chỉ hơn con lớn của tôi vài tuổi). Cô lại là một phóng viên rất chăm chỉ, đầy nhiệt huyết. Khi nhận cái mũ từ đồng nghiệp cho mượn để vội vã đội lên đầu tránh nắng khi đang tác nghiệp, cô có thể chẳng kịp để ý đến kiểu dáng của nó. Mà giả sử có để ý đến điều này, tôi chắc cô cũng sẽ không xem nó là quan trọng!

Và nỗi đau chính là ở chỗ đó! Từ bao giờ và vì sao thế hệ trẻ ngày nay lại trở nên vô cảm, thiếu nhận thức như vậy? Tôi đồ rằng kể cả con cháu của chúng ta, đâu đó, lúc này lúc khác, đều có thể vô tâm để dẫn đến những sơ sót choáng váng như cô phóng viên kia! Cách đây ba năm, tôi đã từng nổi giận khi thấy có rất nhiều bạn trẻ không hề biết đến cuộc chiến tranh biên giới năm 1979. Và đến bây giờ thì tôi không còn ngạc nhiên nữa khi phát hiện thêm không ít những người trẻ học rộng tài cao, có cuộc sống thành đạt và tử tế, nhưng các em cũng rất thành thật thú nhận với tôi rằng không biết ngày 17/2/1979 là ngày gì?!

Tôi thấy đau, và thấy thương cho các em chứ không còn giận nữa, bởi đơn giản là các em đã không được dạy để biết những điều cần biết, dù chỉ là đủ cho tinh thần của một công dân có ý thức với đất nước. Không những thế, người ta còn che giấu nhiều thứ. Người ta cho các em học những trang sử chỉ có một phần nhỏ sự thật. Với một chủ trương trong giáo dục như vậy, và một thực trạng xã hội dường như đang được "bình thường hóa" mọi cái nhìn về kẻ thù của dân tộc để quên đi sự cảnh giác: Từ việc hàng hoá Trung Quốc tràn ngập khắp nơi đến sự hiện diện ngày càng đông đảo của người Trung Hoa đại lục rải suốt từ Bắc vào Nam, cùng những tập quán văn hoá, thói quen mang đậm ảnh hưởng Hán từ ngàn xưa nay vẫn chưa thoát ra được, chẳng trách gì chúng ta đã "gặt hái" được một thế hệ trẻ với những con người hoặc ngây ngô, vô thức như cô phóng viên nọ, hoặc trở thành một kiểu "hồng vệ binh" hung hăng, sẵn sàng chà đạp lên cả vong linh của các liệt sĩ bậc cha anh đã hy sinh để bảo vệ đất nước như cô bí thư đoàn cũng rất "nổi tiếng" trong ngày 17/2 vừa qua! [Cô gái giật cướp băng rôn tại buổi lễ tưởng niệm các liệt sĩ trong chiến tranh biên giới năm 1979 tổ chức tại tượng đài Đức Trần Hưng Đạo, Sài Gòn, ngày 17/2 vừa qua được cho là Bí thư Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh phường Cô Giang, quận 1 – Văn Việt].

Tôi nhìn những con số hàng trăm ngàn, thậm chí hàng triệu lượt like, comment và share của các bạn trẻ về mối quan hệ tay ba hiện nay của một nữ ca sĩ hạng xoàng, nổi danh về mối quan hệ với các đại gia hơn là về giọng hát, rồi nhìn những status nhắc nhớ về cuộc tấn công ngày 17/2/1979 của Trung Quốc trên toàn tuyến biên giới Việt Nam 37 năm về trước (chủ yếu của những người lớn tuổi) trên FB với vài chục, vài trăm và cao lắm là được trên 1.000 like (cũng đa phần là từ những người lớn tuổi), mà cảm nhận một nỗi đắng đót tuyệt vọng khó có thể diễn tả bằng lời!

Sẽ không thể kết tội con, cháu chúng ta nếu chúng không yêu nước, không bảo vệ được đất nước, thậm chí còn có thể tiếp tay cho kẻ thù chà đạp lên đất nước. Và trách nhiệm này là thuộc về ai? Tôi nhìn thấy một ngày không xa, tương lai sẽ không chỉ bắn vào chúng ta bằng đại bác mà còn có thể dội bom lên mảnh đất chữ S này!

Tất cả hậu quả đều có thể bắt đầu từ những phát đạn bắn vào quá khứ ngày hôm nay...

Nguồn: FB Nguyễn Thị Oanh