Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Một ngày không xa, tương lai sẽ không chỉ bắn vào chúng ta bằng đại bác

Nguyễn Thị Oanh

 

Từ chiều qua cho đến hôm nay, thấy tràn ngập trên mạng hình ảnh cô phóng viên trẻ của VTV Đà Nẵng đội mũ có ngôi sao kiểu Trung cộng. Tất nhiên kèm theo là vô số những lời lên án, thậm chí chửi rủa nặng nề. Tôi cũng như số đông: Phản ứng đầu tiên khi thấy tấm hình là sững sờ, sau đó nóng mặt và tức giận...

Nhưng sáng nay, sau khi đọc stt của một người bạn tôi rất quý trên FB, đồng thời cũng là đồng nghiệp của cô phóng viên trẻ kia, tôi chợt thấy lòng chùng lại, đau xót... Đúng như người bạn của tôi nói, cô gái ấy còn rất trẻ (có lẽ cũng chỉ hơn con lớn của tôi vài tuổi). Cô lại là một phóng viên rất chăm chỉ, đầy nhiệt huyết. Khi nhận cái mũ từ đồng nghiệp cho mượn để vội vã đội lên đầu tránh nắng khi đang tác nghiệp, cô có thể chẳng kịp để ý đến kiểu dáng của nó. Mà giả sử có để ý đến điều này, tôi chắc cô cũng sẽ không xem nó là quan trọng!

Và nỗi đau chính là ở chỗ đó! Từ bao giờ và vì sao thế hệ trẻ ngày nay lại trở nên vô cảm, thiếu nhận thức như vậy? Tôi đồ rằng kể cả con cháu của chúng ta, đâu đó, lúc này lúc khác, đều có thể vô tâm để dẫn đến những sơ sót choáng váng như cô phóng viên kia! Cách đây ba năm, tôi đã từng nổi giận khi thấy có rất nhiều bạn trẻ không hề biết đến cuộc chiến tranh biên giới năm 1979. Và đến bây giờ thì tôi không còn ngạc nhiên nữa khi phát hiện thêm không ít những người trẻ học rộng tài cao, có cuộc sống thành đạt và tử tế, nhưng các em cũng rất thành thật thú nhận với tôi rằng không biết ngày 17/2/1979 là ngày gì?!

Tôi thấy đau, và thấy thương cho các em chứ không còn giận nữa, bởi đơn giản là các em đã không được dạy để biết những điều cần biết, dù chỉ là đủ cho tinh thần của một công dân có ý thức với đất nước. Không những thế, người ta còn che giấu nhiều thứ. Người ta cho các em học những trang sử chỉ có một phần nhỏ sự thật. Với một chủ trương trong giáo dục như vậy, và một thực trạng xã hội dường như đang được "bình thường hóa" mọi cái nhìn về kẻ thù của dân tộc để quên đi sự cảnh giác: Từ việc hàng hoá Trung Quốc tràn ngập khắp nơi đến sự hiện diện ngày càng đông đảo của người Trung Hoa đại lục rải suốt từ Bắc vào Nam, cùng những tập quán văn hoá, thói quen mang đậm ảnh hưởng Hán từ ngàn xưa nay vẫn chưa thoát ra được, chẳng trách gì chúng ta đã "gặt hái" được một thế hệ trẻ với những con người hoặc ngây ngô, vô thức như cô phóng viên nọ, hoặc trở thành một kiểu "hồng vệ binh" hung hăng, sẵn sàng chà đạp lên cả vong linh của các liệt sĩ bậc cha anh đã hy sinh để bảo vệ đất nước như cô bí thư đoàn cũng rất "nổi tiếng" trong ngày 17/2 vừa qua! [Cô gái giật cướp băng rôn tại buổi lễ tưởng niệm các liệt sĩ trong chiến tranh biên giới năm 1979 tổ chức tại tượng đài Đức Trần Hưng Đạo, Sài Gòn, ngày 17/2 vừa qua được cho là Bí thư Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh phường Cô Giang, quận 1 – Văn Việt].

Tôi nhìn những con số hàng trăm ngàn, thậm chí hàng triệu lượt like, comment và share của các bạn trẻ về mối quan hệ tay ba hiện nay của một nữ ca sĩ hạng xoàng, nổi danh về mối quan hệ với các đại gia hơn là về giọng hát, rồi nhìn những status nhắc nhớ về cuộc tấn công ngày 17/2/1979 của Trung Quốc trên toàn tuyến biên giới Việt Nam 37 năm về trước (chủ yếu của những người lớn tuổi) trên FB với vài chục, vài trăm và cao lắm là được trên 1.000 like (cũng đa phần là từ những người lớn tuổi), mà cảm nhận một nỗi đắng đót tuyệt vọng khó có thể diễn tả bằng lời!

Sẽ không thể kết tội con, cháu chúng ta nếu chúng không yêu nước, không bảo vệ được đất nước, thậm chí còn có thể tiếp tay cho kẻ thù chà đạp lên đất nước. Và trách nhiệm này là thuộc về ai? Tôi nhìn thấy một ngày không xa, tương lai sẽ không chỉ bắn vào chúng ta bằng đại bác mà còn có thể dội bom lên mảnh đất chữ S này!

Tất cả hậu quả đều có thể bắt đầu từ những phát đạn bắn vào quá khứ ngày hôm nay...

Nguồn: FB Nguyễn Thị Oanh