Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

NHÌN RÕ MẶT NHAU



Trước khi rời California đi Nhật Bản vào ngày 19 tháng 6 năm 2015, Lê, bà xã của tôi có đọc đâu đó bài tạp bút của tác giả Huy Phương. Lê có vẻ hơi hồi hộp nói với các con tôi cùng đi với gia đình: “Mẹ nghe bác Huy Phương nói là cái mặt Việt Nam vác đi đâu thì đều bị khinh rẻ cả phải không mấy con. Qua Nhật có can chi không hè?”
Cả bốn đứa con của tôi trong chuyến đi (nhờ ơn Trời Phật, các cháu đều là bác sĩ tốt nghiệp và hành nghề ở Mỹ) cùng an ủi Mẹ: “Me ơi! Đâu cũng có những cái mặt ‘ugly’ như Bác ấy nói cả. Tụi con đã đọc Ugly American, Ugly Chinese, Ugly Japanese… thì có thêm cái Ugly Vietnamese nữa cũng chẳng có chi ‘big deal’ (quan trọng hóa) cả. Chúng con đi du lịch khắp thế giới mà có khi nào nghe dân các nước đó dám tỏ thái độ coi thường người Việt Nam đâu!”
Sau chuyến đi Nhật Bản hơn hai tuần về lại nhà, Lê nhận xét: “Cớ gì người ta lại phải mất công phóng đại tô màu quá cỡ rứa! Dân Nhật quá lễ độ, rất dễ thương và văn hóa. Khi em tự giới thiệu em là người Việt Nam chẳng có bất cứ người Nhật nào có thái độ hay nét nhìn khác thường cả. Họ đối xử lễ độ, kính trọng với tất cả mọi người không phân biệt…”. Tôi chỉ mỉm cười, giải thích đó là nhược điểm của mặc cảm tự ty và tự tôn lẫn lộn của lớp người Việt Nam lớn tuổi. Dùng đôi ba hiện tượng riêng lẻ để vơ đũa cả nắm (stereotype) kiểu “cách mạng tra khảo lý lịch ba đời” như thế là không công bằng.
Thật ra, tôi cũng đã đi khắp những nơi mà thiên hạ đồn đãi là “khinh cái mặt Việt Nam” nhưng chưa có lần nào “hân hạnh” phải chìa cái mặt Việt Nam xấu xí như có người không may đã gặp phải. Tôi tự nghĩ rằng “Đâu cũng có anh hùng, đâu cũng có thằng khùng thằng điên” hay “Trên ở không kỷ cang, dưới lập đàn mây mưa!”. Mình không tự khinh mình thì chẳng ai khinh mình được cả. Lãnh tụ gian manh cũng chỉ là tên gian manh; “đại gia” ăn cắp cũng chỉ là phường trộm cướp. Họ có thể tạm thời hưởng được những vinh hoa phú quý giả dối tạm thời nhưng tới “ngày phán xét cuối cùng” thì chính lương tâm mình cũng chẳng cho mình thoát được.
Mấy cháu con tôi thuộc thế hệ trẻ và bà xã tôi thuộc thế hệ già nhưng có nếp nghĩ và lòng tự trọng với cả một truyền thống lâu dài nên khó có thể bị thuyết phục bởi những hiện tượng bề mặt.
“Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn” là một hiện tượng cực đoan quá quắt cần loại bỏ. Nhưng lòng tự hào dân tộc khác với cảm xúc thương ghét nhất thời.