Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015

Quyền được xấu hổ khi phơi đôi vú ra…

(Rút từ facebook của Lưu Trọng Văn)
 
Nhiều ngày hành quân gã đã bắt đầu quen với cái việc cuốc bộ, leo đèo, vượt dốc trong rừng rậm, quen với những cơn khát.Nói là quen với những cơn khát thì thú thật gã hơi nống. Con suối cạn hết nước, đào mãi trong lòng suối thấy có chút cát âm ẩm thế là gã là khách, được ưu tiến… liếm trước. Liếm để láp cái chút ẩm đó thôi mà mát mà tê cả đầu lưỡi.
Bé Nê, con trai gã nếu đọc cái đẫn này chắc sẽ không thể tin nổi là cha nó liếm cát ẩm để vượt qua cơn khát đang sôi họng. Đúng là  làm sao con trai gã  có thể tin được đó là sự thật? Nhưng con ơi, cha được liếm đầu tiên khi hơi nước còn nhiều nhất, cha được ưu tiên đấy, và sau đó khi thấy mấy cậu lính liếm cuối cùng trên mép chỉ là những hạt cát khô khốc, cha đã ân hận vì, vì sao không là chính những người lính cuối cùng ấy, những người lính tuổi 20 như con bây giờ, như cha hồi ấy. Cái tuổi mà đám trai trẻ trên thế gian này chỉ liếm mép, môi, mút lưỡi của các cô gái tìm cái vị ngọt ngào nhất của ái tình chứ không ai liếm… cát để nhón cái hơi nước còn sót lại của một dòng suối kiệt cạn.


Chưa hết.
Trên một con đường rừng, bất ngờ thấy một vũng nước bằng cái nôi gà đẻ, gã đã thấy hơn chục người dân già trẻ tranh nhau  bò xuống liếm vũng nước ấy.
Gã có thể quen được với tất cả nhưng không thể quen được nỗi thống khổ của người dân dù đó là dân của quốc gia nào, của dân tộc nào.
Và đây, trong lúc có những con người chủ nhân của cả một nền văn minh Khmer rực rỡ, chủ nhân của các đền đài Ăng ko vĩ đại bậc nhất nhân loại, chủ nhân của một đất nước vô cùng xinh đẹp với đức tin nhà Phật thánh thiện đang bị đang như bầy thú hoang dại tranh nhau lết, bò lè những chiếc lưỡi trắng nhợt liếm cái vũng nước kia, thì như một thước phim quay chậm xuất hiện từ đâu một bóng đen.
Nhích gần.
Nhích gần rồi đột ngột đứng trước mặt gã.
Mắt chòng chọc trắng dã. Môi như miệng một chiếc bình đất nung quá lửa vênh, nứt bên trong thè ra chiếc lưỡi méo, mốc cố phát ra một thứ âm thanh rờn rợn: Bai.
Rồi cái bóng đen ấy vén chiếc áo đen rách rưới ra để lộ đôi vú tong teo, hai núm vú như hai hòn than cháy thui đã xịt lửa.Những ngón tay như ngón tay của thần Chết ngọ nguậy trên cái bụng không tạo nên dù một tiếng vỗ: Bai!
Bai là cơm đấy.
Mẹ ơi, mẹ đói quá rồi! Mẹ bằng tuổi mạ của con đấy. Mẹ bằng tuổi của những thằng lính từ đất nước Việt Nam kia.
Điều gã bất ngờ là cái đám đông đang tranh nhau bò liếm vũng nước tự dưng dãn ra chừa một khoảng trống cho ứng cử viên gần nhất trên con đường đến địa ngục vừa xuất hiện.
Nhưng người đàn bà kia không thể đứng được nữa, mọi cố gắng đã tới cùng kiệt rồi, bà đổ gục xuống…
Mẹ kiếp, không thể quen được. Kẻ nào quen được với nỗi khổ của con người thì kẻ đó đang tới gần thế giới của loài thú.
Vậy mà trời ơi trên thế gian này, ngay cả không ít đồng bào của gã từ đâu không biết nữa đã trở nên những kẻ vô cảm. Vô cảm trước những giá trị bình thường nhất mà con người đương nhiên được hưởng bị tước đoạt. Mẹ - người mẹ Campuchia kia bị tước đoạt tất cả, quyền làm người, quyền làm mẹ, quyền làm vợ, quyền được ăn, quyền được uống, quyền được xấu hổ khi phơi đôi vú ra.

***
Sáng nay, 22.7.2015, gã dậy sớm, lướt đọc tin tức trên báo mạng chính thống, có hình ảnh ngài đại tướng Tea Banh bộ trưởng Bộ Quốc phòng Campuchia thân mật bắt tay các cố vấn quân sự Trung Quốc tại một đơn vị quân đội  Hoàng gia Campuchia.
Gã bật cười xót xa.
Và nhớ lại một cuộc hỏi trong cánh rừng Ora l- Cánh rừng Chết với một tù binh Khmer đỏ.
Người hỏi cung là đại úy Cưu, trung đoàn phó trung đoàn 209.
Anh tên gì? Sovi.Đơn vị? Đoàn 22. Cuốn vở này của ai? Của  ông chỉ huy Smukai. Anh biết hình gì đây? Búa liềm, cờ Đảng. Đảng nào? Đảng Cộng sản.
Gã nổi nóng xen vào. Mày có phải đảng viên không? Dạ không. Không ạ.
Điêng đọc những dòng chữ trên đầu cuốn vở cho trung đoàn phó Cưu và gã nghe:
Các đồng chí phải trung thành tuyệt đối với lãnh tụ Pôn Pốt.
Tình hữu nghị chiến đấu chung chiến hào Khmer - Pây Kang muôn năm!
Cưu hỏi cung tiếp.
Sao không thả dân trong rừng ra?
Cố vấn Pây Kang dạy,muốn đánh du kích lâu dài tiêu diệt kẻ thù Việt Nam phải giam dân lại .
Anh có biết Pôn Pốt đuổi hết dân ra khỏi Phnom Pênh không ?
Biết.
Tại sao?
Pốt sợ dân thành phố có học chống lại.Cố vấn Pây Kang dạy làm cách mạng phải triệt để.
Không cho dân làm ăn thì ai nuôi Pốt?
Pây Kang.

***
Pây Kang - Trung Quốc.
22. 7. 2015