Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Những pháo đài run rẩy

Xuân Hoàng
 
clip_image001
Những ngôi nhà trong thành phố luôn khiến tôi hình dung tới một pháo đài. Những bức tường cao ngất, hàng rào sắt nhọn hoắt bịt kín toàn bộ không gian, hệ thống cửa dày, to, chắc, nặng kiên cố có ổ khoá chống trộm còi hú báo động, rồi camera, chống trộm bằng tia hồng ngoại… Và ngày càng nhiều hệ thống chống trộm tân kỳ hơn, đắt tiền hơn.

Chúng ta sống nơm nớp trong cái hộp bêtông đó, vậy mà vẫn không an lòng. Hàng ngày truyền thông tận tình báo cho ta đủ các loại tin tức kinh hãi về các vụ cướp của giết người. Tôi nhớ có lần sởn hết da gà khi xem một clip của gia đình nọ ở ngay trong Sài Gòn. Trong đó, kẻ trộm – kẻ cướp thì đúng hơn vì hắn lăm lăm cầm con dao nhọn, gỡ rất nhẹ nhàng cánh cửa sập bằng sắt trong gara, đi tỉnh bơ như một đấng chủ nhà vừa lấy sổ đỏ lên hết lầu nọ đến lầu kia, vào hết phòng nọ đến phòng kia, bưng lên bưng xuống hết laptop đến điện thoại. Thậm chí có lần đang đi xuống chợt quên gì đó, hắn lại đi lên, mở cửa phòng vào lần nữa. Hãi hùng hơn và cũng là may mắn chăng, khi tất cả các phòng đó đều có người trong gia đình đang say ngủ. Nếu chẳng may một người chợt thức dậy và phát hiện có kẻ lạ mặt đang đi tới đi lui trong nhà mình, hoặc đang lom khom nơi bàn viết gỡ cái laptop, rồi thét lên thì hậu quả sẽ thế nào?
Những ngày qua nhiều lần tôi muốn khóc. Có những đêm đang ngủ tôi bừng thức, lo sợ cánh cửa chưa đủ chắc, ổ khoá mỏng manh quá, hàng rào quanh nhà thấp quá, cửa sổ mở ra trong đêm bất cẩn quá… Tin tức về những vụ thảm sát và trộm cướp ngập tràn báo chí, đẩy lên tột độ cảm giác về sự bất an vốn chưa bao giờ tụt về mức trung bình trong cuộc sống của người Việt hiện tại. Chúng ta là những kẻ bị trừng phạt chăng?
Tại sao ở các nước khác người dân có thể sống bình yên trong ngôi nhà gỗ với những cánh cửa kính không chấn song mở ra không gian thênh thang không hàng rào, em bé sáu tuổi có thể một mình tung tăng đi bộ hay đón buýt đến trường, phụ nữ có thể thoải mái đeo nữ trang ra phố, một người có thể dừng lại nửa đêm trên đường để giúp người khác mà không sợ bị gài bẫy? Còn ngay trên xứ mình, với đồng bào mình, tại sao từ rất lâu rồi thấy ai xin đi nhờ xe dọc đường thì mình làm lơ chạy thẳng? Tại sao bây giờ không thể có chuyện mở cửa cho người lỡ độ đường xin ngủ nhờ? Tại sao không chỉ biến không gian sống thành những cái pháo đài san sát nhau mà tận đáy lòng chúng ta cũng run rẩy thế này? Tại sao chúng ta phải share những bài viết dặn nhau giữ gậy gộc trong tầm tay để chống với dao nhọn của kẻ cướp mà không chỉ đơn giản dạy con gọi số điện thoại khẩn cấp? Tại sao rất muốn coi đó là một vụ án tuy kinh khủng nhưng xã hội nào cũng có, thời nào cũng từng xảy ra để tự trấn an mình, mà không thể an lòng? Tại sao và từ bao giờ câu thần chú chúng ta tự nhắc đi nhắc lại với chính mình và dạy con cháu là “đừng tin ai cả”?
Không còn tin ai cả. Không dám tin vào điều gì cả. Tin vào pháp luật – cái xương sống của xã hội ư? Trong không ít trường hợp, “bộ đầu” dường như mắc chứng cận thị. Tin vào tâm linh, quy luật ở hiền gặp lành, ác giả ác báo ư? Bị cười vào mặt: “Đồ điên, thời này là thời mạnh được yếu thua. Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều”. Những cái barie hiện thực và tâm lý ngăn người ta lại trước điều ác ngày càng cong oằn trước hiện thực nghiệt ngã.
Rồi trong hoang mang, chúng ta cố bấu víu những đấng bảo trợ vô hình: cúng bái, tế sao, kiêng cữ, lễ thờ… hối hả như một cuộc chạy đua hối lộ thánh thần. Trưa hôm nay, tôi nghe một câu cảm thán: “Bây giờ chỉ còn dám tin vào vận mạng, ông trời cho được đến lúc nào biết lúc ấy mà thôi”.
Những pháo đài tua tủa chông nhọn bên ngoài, mà run rẩy tận nền móng bên trong!