Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

THƠ NGUYỄN TRỌNG BÌNH

 

 

Việt Nam - những ngày mùa

 

Một ngày mùa thu,

Người lính già trở về cát bụi

Sau nghìn ngày sống đời thực vật

Để lại nhân gian

một trận mưa- nước mắt!

 

Một ngày mùa mưa,

Người lính cũ ăn xin ở ngã tư đường gục chết

Đôi mắt mù

trong cuộc chiến 20 năm

Không bao giờ khép chặt!

 

Một ngày mùa giông,

Bà mẹ già bị nước lũ cuốn trôi

Những chiếc xe cứu trợ nối đuôi

Mặt đường lầy lội

Vốn ODA chưa tới...

 

Một ngày mùa gặt,

Có Bác nông dân

ngày lau mồ hôi

đêm lau nước mắt

Hạt lúa vàng tung tóe trên bàn hội thảo:

“Nông nghiệp-Nông dân-Nông thôn”

Tầm nhìn thế kỷ...

Liên kết thế này...

Lối ra...thế nọ...

 

Một ngày mùa xuân

Trên tấm băng rôn

Thấy Đảng quang vinh

Thấy quê đổi mới

Và cờ đỏ sao vàng:

“Phơ phất

Ngậm ngùi bay!” (*)

---------------------------------

(*) Mượn ý trong ca từ bài Hòn Vọng phu của nhạc sĩ Lê Thương.


 

 

 

BON SAI – NGƯỜI

 

Không biết t lúc nào người ta chơi bon sai!

Thm mĩ con người nhiu khi cũng l

Nhng cây bon sai giá tr

là nhng cây

còng queo

un éo,

u nn...

Vì đơn gin:

Ngh thut bon sai

không chp nhn

Nhng thân cây

vươn thng

lên tri!

 

Ngh thut ư?

Cũng tt thôi.

Nhưng bun thay

Người ta

Còn to dáng

Và chơi

Bon sai –

Người.

 

CT, 5 năm 2006


 

Vỡ vụn – khúc 1

1

Lương thiện vỡ vụn

Chí Phèo tiêu đời!

 

Tình yêu vỡ vụn

Thị Nở “dở hơi”!

 

Nguyễn Tuân vỡ vụn

“Vang bóng một thời”!

 

Vũ Bằng vỡ vụn

Ngồi nói láo chơi!

 

2

Láng giềng vỡ vụn

Bờ rào ngăn đôi!

 

Huynh đệ vỡ vụn

“Xáo thịt da nồi”!

 

Cung đàn vỡ vụn

Tri âm thế thôi!

 

Chén trà vỡ vụn

Tri kỷ mấy người?

 

3

Câu thề vỡ vụn

Chia phôi, chia phôi!

 

Tháng ngày vỡ vụn

Lếch thếch, lôi thôi!

 

Tâm hồn vỡ vụn

Suy đồi! Suy đồi!

 

Niềm tin vỡ vụn

Trốn thôi! Trốn thôi!


Vỡ vụn – khúc 2

1

Bệ rạc đời ta

Tháng năm dài vỡ vụn

Tóc xanh dài

Cành liễu rũ

Đưa ma!

Thương Xuân Diệu

Một đời yêu nông nổi

Yêu mê say

Cuồng dại

Đến quên đời!

2

Một ngày kia

Ngẩn ngơ về ngang phố

Lòng quạnh hiu

Giữa vồn vã nói cười

Thằng bé dại

Xác xơ giờ xổ số

Ngẩng lên nhìn

Ta thấy

Áng mây

trôi!

3

Một đêm nọ

Mềm môi men rượu đắng

Gục đầu lên đôi vú trắng Thúy Kiều

Tình nham nhỡ

gặp phải

đời lưu lạc

Cúi xuống nhìn

Ta thấy

Nhuốc nhơ

ơi!

4

Giò lan cũ

Bỏ quên chiều hôm trước

Đời phũ phàng

Lan vẫn nở hoa

Trời đang nắng

Bỗng mưa tầm mưa tả

Ngoảnh lại nhìn

Ta thấy

Bóng tan

ra!

5

Căn phòng nhỏ

Ù ù vòng cánh quạt

Đời vần xoay

Hay một lối đi chung

Ta nóng bứt

Nếu không thì chết rét

Đưa mắt nhìn

Ta thấy:

Thiếu

minh quân!

6

Ta bệ rạc

Hay tại đời loạn lạc

Ta lang thang

Hay đời chẳng cưu mang

Ta nông nổi

Hay vì đời vô lối

Ta hoang mang

Hay đời quá sỗ sàng?

 

Ta khốn khổ

Vì đời giương thòng lọng

Ta vẫy vùng

Vì đời thiếu bao dung

Ta nổi đóa

Vì đời không trắc nghiệm

Một con đường bắt buộc phải đi chung!

CT, 2013


 

Ao ước

 

Ta ngồi đây giữa phồn hoa đô hội

Ánh đèn đường vàng vọt xanh xao

Vẫn thằng bé đánh giày hôm nọ

Tuổi thơ nào lay lắt lao đao!

 

Ta ngồi đây giữa âm vang phố thị

Đường đi lên tổ quốc đẹp giàu

Kia bà lão gậy mòn còm cỏi

Tuổi già nào chìm nổi hư hao!

 

Ta ngồi đây giữa vô vàn tiếng gọi

Giữa muôn trùng khẩu hiệu xôn xao

Giữa lương tri và bộn bề danh lợi

Là ánh nhìn vô cảm trao nhau!

 

Ta ngồi đây giữa kinh kì gió bụi

Mắt ngước nhìn vời vợi trời xanh

Mà ao ước được như người hành khất

Mặc phố đông nằm ngủ rất ngon lành!

Cần Thơ, 16/9/2011