Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

CHÙM THƠ VIẾNG NHỮNG HÀNG CÂY HÀ NỘI

Thơ viếng những hàng cây Hà Nội
Nguyễn Thị Năm

Hết rồi những hàng cây rợp trời bóng mát
Số phận bị kết án tử hình
Rùng rợn tiếng cưa,nhát chém kinh hoàng
Cây ngã gục-thành phố ngổn ngang trận mạc
Tiếng rên xiết của cây hay tiếng than của trời đất
“Xin đừng giết tôi”,”Tôi vô tội”

Có cơn bão nào đâu sao cây bật gốc
Trở lại những hốc sâu tựa hố bom
Lũ côn trùng ngoi lên mặt đất
Ngơ ngác gọi tìm nhau
Đàn chim về tan hoang tổ ấm
Những đôi cánh hoang mang bay lạc giữa phố phường

Bọn lâm tăc tràn về Hà Nộị
Khi đã phá tan nát những cánh rừng…
Ai thiếu lương tri,ai vô cảm
Ôi Hà Nội, niềm tin bị đốn ngã
Người nhạc sĩ già rưng rưng giọt lệ
Những giai điệu buồn theo lá trút cơn mưa
Còn xúc cảm nào cho chàng họa sĩ
Khi phố phường mồ côi sắc lá xanh
Khi màu hoa chỉ còn trong hoài niệm
Hà Nội đâu rồi văn hiến nghìn năm?

Tôi bỏ dở bài thơ về Hà Nội
Những ngôn từ giờ mắc cạn dưới gốc cây.

Melbourne, 3-2015


Em ơi Hà Nội phá!
Đặng Hà My

Hết rồi
cây bàng mồ côi mùa đông
Hết rồi
phố vắng nghiêng cành cây khô
Hết rồi hàng sấu hàng me
Hết rồi mùa thu lá bay vàng khắp phố
Ai về Hà Nội còn chưng hương cổ độ
Ai về Hà Nội còn nghe tiếng ve trưa
Ai về Hà Nội viết bài thơ hoa sữa
Ai mang nồng nàn cây lá gửi trong mơ?

Bản nhạc lặng câm vừa bật gốc
Rễ run lên cả vạn lời than
Người họa sĩ gù lưng ngồi khóc
Những giấc mơ em đang lên xanh một thời thiếu nữ chợt hoang tàn

Lũ dế chết dưới tầng đất đen
Ngày râm ran khoét vào trái tim lương tri
Những con mối mọt ung dung trên ghế trỏ tay lên những hàng cây đánh số tử hình
Thành phố còn lại những tiếng rù rì
Đục, khoan, cắt, phá

Hà Nội chảy máu
Mai ta về đi viếng những hàng cây

Nước Đức 2h sáng 20.03.2015


Một  Hà Nội khỏa thân
Đông Quỳnh

Muộn rồi, phải không em?
Hà Nội em,
Đâu còn em
Những hàng cây xanh
E ấp
Đài trang
Mượt lá cành…

Hà Nội em,
Tự muôn đời
Qua bao thời chiến tranh bom đạn
Em kiên cường
Hiên ngang
Không ngã
Em dịu dàng che mát cả trời đô thị
Vật đổi
Sao dời
Nỡ… nhẫn tâm?…

Hà Nội em,
Vào một đêm
Hay nhiều đêm hơn thế nữa?
Bố em bắt em trần truồng
Khỏa thân
Rồi mặc nhiên bán thân em cho lũ lợn
Cho bọn Tàu Cộng vô nhân tính?
Bố em trải lên mái tóc em
Lên gương mặt em
Lên vòm ngực em
Lên tấm thân em những bữa tiệc rượu?
Hả hê
Viên mãn
Vô thức
Vô nhân đạo
Vô thần?…

Hà Nội em,
Nghìn năm văn hiến
Giờ em ngã
Em nghiêng
Em trần trụi
Tôi không vui
Không thể nào vui
Ôi! Mục ruỗng… hình hài…

Hà Nội em,
Giữ lại em nhé
Một linh hồn Việt
Thương lắm
Tôi thương lắm
Tấm thân em…

Hà Nội em,
Hãy để tôi ôm dân tộc Việt vào lòng
Ôm cả tấm thân em
Một Hà Nội nồng nàn thưở ấy
Một Hà Nội bị bỏ rơi
Một Hà Nội chơi vơi
Ơi! Hà Nội…

(25.3.2015)
Nguồn: FB Nguyễn Trọng Tạo

Kỷ niệm về cây Hà Nội
Phan Đắc Lữ

Năm mươi năm về trước
Anh và em còn hai mái đầu xanh
Đêm giao thừa hái lộc hồ Gươm
Cây lá rì rào tiếng nhạc đón xuân sang.

Những đêm hè khoác tay nhau
Đi dọc đường cây cao Lò Đúc
Cứt cò rơi trên vai áo
Tiếng cò kêu xào xạc hàng me.

Những chiều thu
Lá rơi vàng đường Cổ Ngư xưa
Ta ngồi tựa vai nhau dười tàng cây cổ thụ
Gió Hồ Tây thơm nức cuối mùa sen.

Năm mươi năm
Hai mái đầu chúng ta đã bạc
Cây Hà Nội vẫn trẻ trung xanh tươi
Cây Hà Nội lá vàng rơi cho cành thêm lộc biếc
Cây Hà Nội cũng “bách niên giai lão‘’

Hàng sấu hàng me đường Trần Hưng Đạo
Thơm phức bát canh cua oi ả trưa hè
Người Hà Nội và cây xanh Hà Nội
Sống bên nhau suốt cả ngàn năm.

Sáng nay em nhắn tin cho anh:
“Lâm tặc Thủ đô“
Thảm sát hàng ngàn cây xanh Hà Nội
Công viên xơ xác
                           đường  phố tan hoang
Lá phổi thủ đô đến ngày suy hô hấp!

Người dân Hà Nội xuống đường!
 Sài Gòn 24 tháng 3 năm 2015