Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

Tạp văn: Y CHANG CHUYỆN TÀU

Xương Văn

Sách Liêu trai chí dị của tiên sinh Bồ Tùng Linh (*) ghi chuyện: Một công tử Tàu

chính hiệu - nghĩa là da thịt trắng trẻo, mặt mày tuấn tú, là nhà buôn dong thuyền dọc ngang trên biển. Chàng tên Mã Tuấn, ham hát bội, thường đóng vai tao nhã, nhân đấy mà có biệt hiệu là Tuấn Nhân.

Một hôm thuyền hàng của chàng gặp bão lớn, sóng đánh dạt vào hòn đảo thuộc vương quốc Đại La Sát. Người nước này xấu xí lạ lùng. Quan lớn tướng quốc thì thật là cả một bức biếm họa: Hai tai Ngài ngảnh ra đằng sau lưng, mũi có tới ba lỗ, lông mày rậm rì như tấm rèm che luôn cả hai mắt. Quan Đại phu thì mặt mũi dị hợm, kỳ quái… Có điều lạ là các quan càng thấp kém thì diện mạo càng đỡ xấu xí. Nhưng kỳ cục hơn cả là người trên đảo nhìn chàng bằng con mắt kinh tởm, đi tới đâu hết thảy đều bỏ chạy như tránh một con quái vật. Chàng buồn lắm. Dò hỏi mới biết người xứ Đại La Sát vốn đều xấu xí, nhìn nhau mãi quen rồi, giờ nhìn thấy một người tuấn tú như chàng họ cho là “quái nhân”!

Trên đảo duy nhất có một viên đại quan đã hồi hưu là mừng rỡ tiếp chàng, vì lúc còn đương chức có xuất ngoại, đi nhiều biết rộng. Vị này tiến cử chàng tới đức vua xứ Đại La Sát. Nhà vua hoan hỉ xuống chiếu vời, nhưng các quan đại thần can rằng trông chàng quái gở e kinh động thánh thể, bèn bãi lệnh. Chàng chỉ còn giải khuây bằng cách bôi mặt lem luốc, giả làm Trương Phi cầm kiếm múa hát nghêu ngao. Viên đại quan thấy thế trầm trồ khen, bảo chàng cứ để nguyên bộ mặt lem luốc mà yết kiến quan Tể tướng chắc thế nào cũng được ngài trọng dụng.

Chàng một mực không dám đem bộ mặt bị bôi nhọ của mình đi cầu vinh, nài ép mãi mới nghe theo. Viên đại quan mừng lắm bày tiệc lớn, mời các quan trong triều đình đến dự, lại bảo chàng vẽ bộ mặt lọ nồi chờ sẵn. Quan khách đông đủ chàng được mời ra trình diện. Khách sửng sốt khen không tiếc lời:

- Quái lạ! Quái lạ! Sao bữa trước xấu như ma lem, nay hóa mỹ miều xinh đẹp thế! Rồi các quan cùng chàng ngồi chung tiệc rượu, chén tạc chén thù.

Qua ngày sau, các quan cùng dâng biểu tiến cử với nhà vua. Ngài nghe nói “quái nhân” đã đổi xấu ra đẹp lấy làm mừng rỡ tiếp kiến, lại còn phong cho chức Hạ đại phu, ban cho nhiều vàng bạc…

Xương Văn tôi đem câu chuyện kỳ cục ở xứ Tàu ngày xưa kể cho ông bạn nối khố nghe. Tưởng sẽ được tán thưởng, nào ngờ ông bạn phẩy tay, liệt kê ra các vụ việc hùng hồn “y chang” câu chuyện Tàu, xảy ra ở xứ Âu Mỹ cùng các quốc gia lân bang.

- Thế còn ở… xứ mình? Tôi gạn hỏi. Ông bạn không trả lời tôi, nhướng mày đầy vẻ khinh khi như muốn nói:

- Chuyện vậy mà cũng hỏi!

--------------------------------------------

(*) Sách Liêu trai chí dị - Nxb Văn Học 1989