Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Mùa phấn hoa Anh Túc

Truyện ngắn

Trần Mộng Tú

Hai người ngồi đối diện nhau. Chàng mặc một chiếc áo màu xanh hồ thủy đậm, chiếc áo rộng hơn thân thể chàng, thỉnh thoảng lại phất phơ khi chàng chuyển mình. Nàng đăm đăm nhìn chàng, hỏi:

-Anh bây giờ thế nào?

-Tôi vẫn thế, bằng lòng với cuộc sống của mình.

Thế có nghĩa là chàng vẫn còn độc thân, vẫn ở ngôi nhà này một mình. Nàng nhìn chung quanh gian buồng nhỏ, với những bức tường trong suốt, đây đó bày mấy chậu cây dương xỉ màu xanh.

Nàng biết người vợ của chàng đã bỏ đi khi mấy đứa con còn bé lắm. Một mình chàng nuôi chúng trong gian nhà này, rất khó khăn, nhưng rồi cũng qua. Tụi nhỏ lớn lên, cũng đã bỏ đi, đã có đời sống khác. Nàng tự nhủ: “Chàng ở một mình mãi chưa thấy cô đơn à?”

Cả hai nhìn nhau khá lâu, thỉnh thoảng nàng thấy vạt áo sơ mi của chàng lại phồng lên như có gió thổi từ bên trong. Nàng xích lại gần thêm chút nữa, chàng không né, chỉ hơi nghiêng mình một chút nhưng vẫn đăm đắm nhìn nàng. Thật ra thì cả hai bên không rời mắt nhau. Những bức tường như trong hơn, mấy bụi dương xỉ như xanh hơn.

Nàng hiểu chàng rất rõ, chàng luôn luôn là kẻ hiếu thắng và cao ngạo, chàng không có bạn, vì chàng dễ nổi giận. Chàng chỉ có thể ở một mình hay ở với phái yếu mà thôi. Ngay cả một con người khác của chàng hiện lên trong gương, chàng cũng không chịu được. Trong căn nhà chàng ở không có một tấm gương nào. Có lẽ đó là điểm yếu nhưng cũng là điểm quyến rũ của chàng.

Nàng nghe rõ cả tiếng chàng thở và tiếng trái tim mình đập. Thế giới chung quanh như ngưng hẳn lại. Nắng bên ngoài cửa sổ như đổ tràn vào căn buồng nhỏ, cây cam ngoài vườn trái đã rám nắng mà bầy ong vẫn tìm đến, bụi hoa Anh Túc màu đỏ với những cánh hoa như lụa mỏng, khi gió thổi cánh hoa uốn lượn giống chiếc áo nàng đang mặc. Những con bướm đậu xuống, bay lên, lại đậu xuống, trông như đang khiêu vũ trên hoa. Nàng biết mùa này là mùa hoa Anh Túc rụng phấn. Phấn của hoa Anh Túc làm người ta điên đảo.

Nàng nghe một điều gì rất lạ râm ran trong bụng. Đã đến kỳ rụng trứng rồi à? Nàng nghe tiếng thở mạnh bên má mình, hơi thở luồn cả vào mấy sợi tóc mai, làm vành tai nàng đỏ rực, lan ra đến sau gáy, rồi hơi nóng đó như có chân bò vòng trên cổ nàng, lan xuống ngực.

Ôi trái tim đã vì ai mà rạo rực!

Nàng muốn trườn người nhích sang một bên, nhưng chậm mất rồi. Trong im lặng, chàng đã quấn chặt lấy nàng, nàng có cảm tưởng như toàn bộ xương trên người nàng đang gẫy dòn, nàng bật lên những tiếng kêu vừa đau đớn vừa hạnh phúc. Nàng nhắm mắt lại, tâm và thân đều bị chiếm đoạt. Chàng không nói một câu, vạt áo xanh của chàng như bọc kín lấy nàng, màu đỏ của áo nàng như nhòe đi, trộn lẫn vào màu xanh, cả hai cùng trầm xuống một màu tím sậm.

Căn phòng trong suốt bây giờ không còn trong suốt nữa, những chiếc bong bóng như bọt nước bềnh bồng trôi, kết lại thành cái vòng tròn như một quả địa cầu nhỏ, ôm chặt lấy cả hai. Thời gian như ngừng lại.

Chính trong khoảnh khắc này, nàng thấy trứng trong noãn sào rơi xuống. Từng cái, từng cái một. Nàng đang làm nhiệm vụ Mẹ Thiên Nhiên giao phó. Nàng mang hết tình yêu, sự xúc động, nỗi đam mê, vào sứ mạng này.

Nhưng rồi sau cơn mê đắm đó nàng cũng choài được người ra khỏi chàng. Nàng quay lưng lại, nàng rũ vạt áo màu đỏ, bỏ đi về một nơi khác không hề ngoái đầu lại. Để chàng ngơ ngác trong quả cầu bong bóng ngũ sắc với những chiếc trứng của nàng.

Chàng nằm co, ôm mớ trứng. Nhắm hai mắt lại, chàng liên tưởng đến những người đàn bà áo đỏ, đã ghé qua đời chàng, để lại những đứa con cho chàng nuôi dưỡng.

Ôi đàn bà!

Ngoài vườn, gió vẫn thổi, hoa Anh Túc vẫn đang rụng phấn.

Trần Mộng Tú

1/28/2015

(Truyện viết theo đời sống của Cá Siamese Fighting Fish-Wikipedia)