Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Thơ Hoàng Cường Long

Vỉa hè mưa

những viên gạch khấp khểnh cười. Buồn
vũng nước xao động gót giày bắp chân. Thon váy
xanh đỏ sấp ngửa về đâu?

rúc rích bún ốc riêu cua. Và ngực
hở hang những khát thèm xấu xí
có níu giữ được thời gian?

nghĩa địa lá
thanh thản hóa lên giời. Cao
xanh – tía- đen một vòng đời trong sáng

những toan tính bao cuộc mưu sinh
mưa hắt ướt nhoèn

những tâm tình dưới Bùn
không dối trá
nụ cười thật nâng niu những đơn côi

thở than đan qua những cột đèn gốc cây
khói xôi nếp, lá chuối, rượu quê

ta có thật sống khi toàn là chịu. Đựng
những hạt mưa nhão nhoét
vô cảm phơi bầy đâm chích lạnh

vỉa hè của ngày sống. Nhăn
những vết thời gian

***

rượu vẫn có
luôn chờ ai
tình vẫn đợi
say chờ người

mưa gió ấm ớ lắm người ơi
tìm chút vui
những con ngựa thồ đi mãi chi
máu sôi trong mạch bước
đợi chờ vực lao theo
vào thời gian
tự lừa với tương lai
không có

rượu còn không
đáy chén dốc
sạch sẽ tìm mãi chẳng yên vui

***

cà phê khói
nắng nhẹ xanh
tán lá

cà phê đắng

giọt ngọt tan

hờ hững

nửa bàn sáng
nửa bàn không
trống vắng nắng nhẹ lau
vệt nâu

thơm
phai trong gió sớm ban mai phố em đâu

chìm mãi trong nước mộng
ước gặp Xuân một lần

(thơ Du tử)

Dáng Xuân Mưa

tặng Du tử

mưa rơi từng hạt nhỏ
thoang thoảng đầy vẩn vơ

mưa rơi như không có
long lanh dần như mơ

mưa rơi sao không nói
âm thầm lời nhắc nhở

mưa rơi ngấm hoài niêm
ngập tràn không gian đêm

mưa rơi ánh tơ mềm
lấp trùm ban mai xám

mưa rơi tán cành khô
vuốt ve nụ non tơ

những bước Xuân ẩn hiện
mưa bụi ấm nào ngờ

Nho Cảm

dùng hai ngón tay thôi cầm quả nho. Nâng nhẹ soi

dưới mặt trời. Ủ đầy

ngọt ngào tỏa ra hơi nắng.

ấm mềm tím đen phấn trắng. Vỏ

lột dần thật chậm. Cái ánh sáng đuổi dần bóng tối

trên thân thể mặt đất

sân khấu mênh mông khép mở. Màn

ánh sáng hoàng hôn và ban mai

lung linh và huyền ảo mỗi ngày

ngậm nhanh quả nho đen. Ướt

những ngón tay. Lau khô

nhẹ nhàng thôi bằng những nụ hôn

trôi theo nhịp mê cảm buông lơi

đừng hung bạo làm bầm dâp. Thân hình

nho và nước đời vương trên đất. Bẩn

những vết thẫm những vết lặng. Im tố cáo

màu máu của tình thương

quả nho lăn kéo theo khao khát. Nở bừng

ta lớn dậy cùng em

Nhớ Bạn

Bạn ơi trời lạnh. Đi

đến đâu vậy. Có nắng có gió

có yên lành thôi nhỉ

bạn ơi hửng nắng. Đi

về nơi nào. Với lá với hoa

với êm đềm như thể

số điện thoại như bia mộ. Cốc rượu

ai chia ai nồng cay. Nhân thế

buồn vui đắng cay tôi hưởng. Trời đất

cho anh hết nợ suông

ai đời ai đây

ngày mới ở đó

hay ở đây

ảo cảnh bánh xe quay

nửa chén thẫm đất tới

nửa chén đời cuồng quay

nắng vàng óng ánh mật say

đắng lòng lá héo càng cay càng buồn

Alice – Bông Hồng Đen

*chấm nước viết chữ A trên mặt bàn. Tiếng hét

rạn vỡ ảo hình. Những hàm răng trắng chân dài phố nồng khói

vết chữ dang dở đã kịp khô màu vec-ni khả ố

Không thể phơi nhớ mong trong nắng. Bám bụi

một bông hồng mịn màng trong tâm trí

lá vàng mang cuống  tàn đậu êm

đen thẳm thấm  sắc tía thân thương

*tiếng loa ra rả. Thành đồ vật

nhồi nhét lời trâng tráo. Dọa đe

t . Thành

chửi chó. Là

cười và lặng im bất lực

vô tư xỉ nhục dâng đầy

ngôn ngữ giữa những người nghểnh ngãng.

sợ có lời

quay lại với hoa. Mùi vị men

đắng cay sờ thấy được. Hương

ướp đen mộng mơ

điều duy nhất

tin rằng ta có…

bấu víu bông hồng đen

đắng ngát mong chờ

Có khi

có khi

có khi phải

có khi phải để

có khi phải để dành

có khi phải để dành cả

có khi phải để dành cả mơ

có khi phải để dành cả  mơ ước

chuyển mùa. Kỉ niệm cởi trần hôm qua

ủ trong lòng âm ỉ ấm

tôi mộng tưởng vậy Là tôi. Tồn tại

ở đâu đó đống lá khô đợi cháy

ta và em trôi nhé

vốn đã …

với thời gian

Tháng Năm

tháng năm nóng ẩm. Xì
thời gian gập ghềnh con đường trôi. Chậm
hun hút dài. Dòng
những viên đá lát khấp khểnh bóng loáng màu rêu. Đen. Đỏ. Trắng. Vàng. Xanh
uất ức và bất lực
cay đắng và ẩn ức
tình nhiều kiểu. Hận thù
ngu xuẩn mù
ngạo mạn
tình rất nhiều. Trong sáng
trăng rằm

tháng năm nóng ẩm. Ướt
những tàn tro khạc ra từ lá phổi. Ứ nghẹt
nghĩ suy lên men sáng. Trong
tâm hồn những thánh nhân bị đọa đầy

tháng năm nóng ẩm. Nhờn
không nguyên bản. Tình yêu
đối chọi với tình yêu
khốn khổ. Người
nói với nhau bằng giọng dùi cui

tháng năm nóng ẩm. Âm khí
nắng
gió thiu buồn. Ngủ cùng lá lớn Hạ
trời. Bình thản xanh không. Mây
nơi gối đầu ngơi nghỉ cho ta đúng là. Ta
nhích dần theo từng giây với mênh mông
một dịu hiền đâu đó hy vọng 
hòa điệu dưới tàng cây thấm đẫm
mát lành.

Tác giả gửi Văn Việt.