Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Thơ Nguyễn Văn Tao

NVTaoQuê Thanh hóa, hiện sống và làm việc tại Sài Gòn; đã xuất bản bốn tập thơ (trong đó có hai tập trường ca).

Và một ngày như thế

một ngày kia

đất dưới chân ta sụt lở

ầm ầm tiếng rền vang trên bầu trời

mắt tròn xoe thân lâng nhẹ bẫng

hỗn loạn nắng đỏ trần gian

có gì khác không

vẫn ánh sáng ta quen đến độ nhàn nhạt

vẫn không gian biến đổi khí hậu đến lo ngại

vẫn con người ước mơ bình thường trở thành khao khát

hay ánh sáng tươi nguyên chưa ám bụi thời gian

ngày này đến ngày kia ra đi

ta mang mang trong cơn gió chiều hoang còn sót lại

những con người

những âm thanh

phát ra thông điệp ngọt tai vui mắt

rơi trên trang mạng trong thế giới ảo

nằm chết trên trang báo chờ bà hàng xén gói hàng giữa chợ

một chút vui một chút buồn đan xen quấy qủa

đôi mắt đợi chờ màu xanh trên chiếc lá tự nhiên

để thật giả hòa vào trời đất

những xóm làng

những không gian

im lìm hay vỡ òa túc trực từng giây nghe tiếng kêu kim đồng hồ dịch chuyển

rất chậm rất nhanh làm hồi hộp những con tim một mất một còn

không thể lúc nào cũng lấy chuyện ngày xưa để phát huy cổ vũ

không thể lúc nào cũng lấy thời thế ngày nay để phá tan đập vỡ

cõi nhân tình nội trú trong mình biết đạo trời lẽ sống

và một ngày như thế

và như thế thường tình

Bắt mưa

những cơn mưa kéo dài ngày này qua ngày khác

những cơn mưa ướt trời lũn đất

những cơn mưa át tiếng sấm chớp

những cơn mưa nhòe bước chân

những cơn mưa người nông dân ngồi trong nhà nhìn ra

củi, rạ, rơm ẩm không nhen lên ngọn lửa

trong túi không còn tiền mua gas

ai thả những cơn mưa

bầu trời

và bầu trời là ai

dành cho nhà khoa học

trả lời

ai kéo dài những ngày mưa

bầu trời

và bầu trời là ai

dành cho tất cả mọi người

ai làm cho bếp lửa không cười

hỏi sự ma xát của hai hòn đá

thời nguyên thủy

có lúc ai cũng biết ai cũng im lặng

chỉ có nồi cơm không sôi theo ước vọng

tiếng đối thoại nhặt thưa ở đầu làng cuối xóm

tiếng cười tiếng khóc đâu đây

ít thấy dòng người lũ lượt thăm nom

đổ tội cơn mưa

cơn mưa buồn thườn thượt

cơn mưa phù nề vì sũng nước

thèm một ngày khô ráo

mong đợi cái le lói của tia nắng mặt trời

dẫu xác mưa khô héo nằm ềnh trên mặt đất

ta như một gã khờ

xòe bàn tay hứng những cơn mưa

rồi bóp nát thành từng mảnh

cơn mưa thấy bàn tay con người

sụt sùi tím ruột gan trời đất

bởi bấy lâu sống tận cao xanh

chỉ biết mình và bầy mây xúm suýt

mưa giàu nhất thế gian về tài nguyên nước

mưa mạnh nhất thế gian khi thành lũ lụt

mưa hèn nhất thế gian khi trừng phạt bữa ăn con giun con dế

lại một gã khờ

bắt hết những giọt mưa

ta bắt hết những giọt mưa

để những cơn mưa không quấy nhiễu, điên khùng

để cơn mưa biết điều lo cho mùa vụ gieo trồng

để cơn mưa thỏa mãn lòng khao khát

một ngày ta chưa bắt hết

hai ngày, ba ngày…

ta bắt hết những cơn mưa

Đêm

đêm yên lặng qúa

yên lặng để diễn giải cuộc đời

đêm biết rõ mọi điều và quyện thành một sắc đen huyền ảo

rồi phai dần đến trắng toát nhân sinh

làm sao tránh được

đêm là ảnh của ngày

chùm tất cả cần lao bóng tối

ôm tất cả hào nhoáng cõi thâm u

đêm ru giấc ngủ

bật thức cay xè

đêm không trả lời

nằm đạp thẳng chân vào đám ngày nhí nhố

đấm mạnh tay vào bộ mặt sáng sủa rối ren

đêm có ngày than phiền, rằng ngày ơi, cứu rỗi

thời gian hai mươi bốn tiếng đồng hồ chia nửa

nửa này chẳng chịu vịn nửa kia

và giao nhau chưa rõ

đêm thức

vẽ lại áng ngày của nụ cười mãn nguyện đọng trên môi

sao chép tiếng khóc bị bàn tay vô hình bóp méo

âm thanh của đêm dị dạng không thấy được bao giờ

đêm khua tay

đụng cuộc đời đang diễn

im lặng vô cùng

đen đen và sáng sáng

không ngạc nhiên

nhưng buồn với ngày đang buồn khắp nẻo

sự ồn ào kia có khác gì im lặng

chẳng qua đó là sự cựa mình khi ở mãi tư thế nhàm chán

thuận lẽ tự nhiên

đêm mặc định

Tác giả gửi Văn Việt.