Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

 Nguyễn Hoàng Văn

Phật có thể mỉm cười khi bị chúng sinh chỉ trích?

Tôi nghĩ đến điều này sau khi xem phim Samsara (Luân hồi) của đạo diễn Pan Nalin nhưng đó chỉ là ý tưởng thoáng qua. Mãi đến khi đọc bài thơ ngắn, bài 679,  trong tập 909 Bài thơ ba dòng của Nguyễn Hưng Quốc:

Trước sự yếu đuối của con người

Chúa cau mặt

Còn Phật thì mỉm cười

ý tưởng trên mới quay lại, như một ám ảnh.

Thường, chúng ta bộc lộ sự yếu đuối của mình khi đối diện với những thách thức khó vượt, những khổ đau quá sức chịu đựng và lúc đó chúng ta chỉ có thể khóc chứ khó mà cười. Nhưng nếu bị chỉ trích khi bộc lộ sự yếu đuối hay sự khó xử trong một tình huống ngang trái như có thể thấy trong Samsara, có lẽ Phật cũng sẽ mỉm cười.

Đó là câu chuyện về Tashi, một nhà sư Tây Tạng xuất gia từ năm năm tuổi nhưng sau lại lòng vòng hoàn tục rồi hoàn đạo. Dấu mốc đầu tiên là năm 25 tuổi, sau khi nhập thất trong hang núi ba năm liền, kẻ tưởng đã dứt bỏ lòng trần này đã ngày đêm tơ tưởng đến khoái lạc xác thịt sau khi, trong một lễ hội, vô tình nhìn thấy bộ ngực hé mở của một bà mẹ trẻ đang cho con bú. Đắm mình theo những giấc mơ ướt át mỗi đêm mà những nhà bệnh lý Đông y gọi là mộng tinh, nhà sư trẻ sau đó đã phá giới, lấy vợ, sinh con và, thậm chí, còn đắm mình truy hoan trong các cuộc phiêu lưu xác thịt khác, như một ông chồng ngoại tình. Nhưng rồi thì những giềng mối rắc rối trong đời sống trần thế cộng thêm mặc cảm tội lỗi khi nghe tin sư phụ qua đời, Tashi lại chán đời sống trần thế, quay về với đời sống khổ hạnh.

Gây ấn tượng mạnh nhất, với tôi, là cảnh Tashi lén lút bỏ trốn nhưng bị người vợ chặn đường. Người vợ chỉ trách, không ngăn cản, mà lại trách cả Phật, nhắc lại chuyện nửa đêm Phật vén màn nhìn vợ con ngủ say rồi thầm lặng bỏ đi, không lời từ giã. Một người như Phật thì phải có dũng khí đối diện với sự thật, phải đánh thức vợ dậy để nói rõ sự thật chứ?

Phật, phải chăng, là ngại ngần cảnh người mình thương yêu khóc lóc? Mà chúng ta, miễn là tử tế, ai có thể chai sạn trước nước mắt của người mình thương yêu? Và Phật, cũng như chúng ta, nếu bị trách bằng những lời trên, có lẽ cũng chỉ mỉm cười, như một cách trả lời.

Nhưng đó chỉ là một giả định, từ một câu chuyện nhỏ và nụ cười của Phật có thể có những hàm ý sâu rộng hơn.

Phật xem vũ trụ này là một thực thể hằng hữu, vô thủy vô chung, không có khởi đầu cũng không có kết thúc nên con người, đã đến với thế giới này thì phải học cách sống với thế giới này, nghĩa là phải chấp nhận… khổ đau. Khổ Đế, chân lý đầu tiên của Tứ Diệu Đế, nêu rõ rằng khổ đau là phần không thể tách rời của cuộc sống thì, làm người, phải chấp nhận, phải biết sống chung để vượt qua.

Mà để được như thế thì phải lạc quan, phải đối diện với nó một cách an nhiên, tự tại. Nghĩa là phải biết cười và, do đó, khi “mỉm cười” trước khổ đau của con người, Phật đã dạy chúng ta cách sống.

Nhưng còn Chúa, tại sao Chúa lại… cau có?

Chúa Trời, theo Thần học Thiên Chúa Giáo, là một đấng tự hữu và hằng hữu, không sinh không diệt và Ngài đã sáng tạo nên thế giới này, sáng tạo nên con người. Nhưng nếu thế thì sự khổ đau của con người lại ngụ ý cái gì đó bất toàn trong sự sáng tạo nói trên và đây, phải chăng, là lý do khiến Chúa không vui?