Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2020
QTTC_portraitChiều cách ly
 
từng lát từng lát spam chiên vàng ửng bắt mắt  


mùi tỏi cháy thơm nồng nàn


buổi chiều chậm chạp trôi qua trôi qua


lừ đừ không dự tính


sau vài chai bia và đôi ba ly rượu chát 


nhớ âm điệu một khúc hát 


khúc hát lên trời  ̶ ̶  ̶  vần vũ ngút tầng mây


bốn mươi lăm năm lời ca lẫn trốn


mất biệt đâu đó trong ngày tháng đầy vơi


bên lề trang sách, bên lề cuộc đời


những mảnh vụn tươm máu than khóc kêu gào


bốn mươi lăm năm dài hun hút lặng lẽ trôi  


trôi qua trôi qua buổi chiều cách ly (hay ủ bệnh?)


đường phố vắng tênh, sạch đến lạnh người


thời đại dịch covid-19 kéo màn, trùm chăn thế giới


ấm ức tháng ba rồi tấm tức tháng tư.






đại dịch corona, ngẫm cho cùng




nghe mãi đại dịch covid-19


rồi cũng nhàm chán


như mười bốn (hay hai mươi bốn) ngày cách ly


quăng mình vào đống tĩnh vật ù lì và


nhăn răng trở thành một thực thể lù khù khốn khổ. 
bên ngoài cửa sổ


bao trùm trong không khí lo lắng sợ hãi của thời đại dịch


thành phố kéo màn, đắp chăn trong cơn sốt


biết đâu nhiều người chết vì sợ hãi hơn là vì siêu vi khuẩn corona 


nỗi lo sợ đe dọa tự do dù là tự do tối thiểu 


bọn nào đã mở hộp pandora?   
trên dòng phồn sinh của nhân loại


ngẫm cho cùng


rồi sẽ có lúc những người sống sót


hãnh diện mặc chiếc áo thun với hàng chữ tương tự  


tôi sống qua thời đại dịch corona


và trời vẫn xanh


và ngày vẫn đẹp.
 
đi trong bão cát



giữa đó và đây


đôi khi không đầu không đuôi


đôi khi một đầu hai, ba đuôi


hắn bâng quơ kể chuyện
lớn chuyện nhỏ chuyện dài chuyện ngắn


có lời đối thoại khật khờ


có tin nhắn, tin đồn nửa vu vơ nửa thật
có bài bản mịt mờ


có tình tiết rối răm màng nhện


có vàng thật có đồng thau
có cái hào sảng của đàn chuột cống


có dao bén đâm sâu trước ngực


có kéo nhọn thọc ngập sau lưng
có điếc không sợ súng


(phỏng chừng có súng sợ điếc)


có dăm ba vụ việc nóng bỏng phút chốc lạnh tanh
̶ ̶  ̶  đó là những đêm không ngủ


nối tiếp xen kẻ với những ngày không thức 


sống còn nhờ mì gói, mì ly, và cà-phê nhếch nhác  ̶ ̶  ̶ 
trong cuộc trần ai sắc màu loang lổ


hắn, như người nhắm mắt cúi mặt đơn thân đi trong bão cát, 


sau nhiều ngày vật vã


chợt thấy mình quay ngược về điểm khởi hành.  





ban mai,  xứ biển



mùi biển động tỏa ngát


mưa chậm xuống từ chân mây


nàng ngồi khuấy mặt trời trong ly cà-phê 


nhõng nhẽo


nhũng nhiễu


môi nàng cong cớn


thơm rong biển


con bồ nông lắc đầu
tôi thả bộ dọc theo bãi rau muống biển


hái dăm ba cánh hoa tim tím cho nàng


khi tôi trở lại nàng và mặt trời hòa tan trong mù sương


con bồ nông vụt cất cánh chao đảo
tôi nghiêng ngả


mất định hướng


quên mất địa danh


vuột khỏi tay tôi những cánh hoa muống biển  ̶ ̶  ̶  


rơi lát đát, héo hắt, dập vùi trên cát 


gió còn vương mùi biển động ban mai


con bồ nông không trở lại.