Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

Vô tình để sót một bài thơ Bích Khê

ghi việc này để cảm ơn Vu Hatue. Báo cho Tien Dang biết.
(Rút từ facebook của Lại Nguyên Ân)

 

Hồi 1994-95, mình làm với Trung tâm Đông Tây của Đoàn Tử Huyến bộ sưu tập "Thơ mới 1932-1945, tác gia và tác phẩm", in nhiều lần. Nhớ rõ là tự mình vào Thư viện Quốc gia mượn và chụp các bản in lần đầu, đem về giao các nhân viên TT ĐT đánh máy, sửa in. Hai bạn sửa nhiều là Quân (hiện làm việc Nxb Tri Thức) và Trang Thanh (nay là vợ anh bạn Ng. Kh. Phục).
Từ đó đến nay, các bạn làm XB hay nghiên cứu thường dùng bộ sưu tập này.
Vậy mà hôm nay tự phát hiện đã bỏ sót một vài trang trong một tập thơ. Ấy là bỏ quên bài "Ngọc" trong tập "Tinh Huyết". Không rõ thợ chụp photocopy ở Thư viện hồi ấy để sót 2 trang 72-73 hay sao? Xem lại thì trong bộ sưu tập của mình, sau bài "Ăn mày" là bài "Thơ bay". Xem lại bản chụp, Vu Hatue mới gởi cho cách nay trên dưới 1 năm, thì ở giữa hai bài này là bài "Ngọc". Thế mà lâu nay những người bình thơ Bích Khê không ai nhắc đến bài này! Hay là tại người ta đều dùng sưu tập mình làm? Và họ đều không biết bài "Ngọc" ấy là vì mình.

Xin tạ lỗi bằng cách chép lại dưới đây:

NGỌC
Lúc trăng lên vừa có ngọc ra đời:
Ngọc thơm tho như là hương trinh nữ;
Ngọc cao quý ánh muôn màu cẩm tú.
Yến hào quang nẩy bật miếng phong cầm;
Ngọc đây là thâu góp vị muôn xuân
Và anh hoa của một bầu nhược thủy;
Ngọc mầu nhiệm nên pháp danh Như Ý,
Kết tinh bằng tứ tượng với âm dương;
Ngọc chơn nhơn cho phật tử cúng dường
Và chiêm ngưỡng giữa kỳ hoa dị thảo;
Ngọc là chúa của kim cương thất bảo
Chan chói ra trùm suốt cả không gian,
Lĩnh hội từ hơi thở của đêm vàng
Đêm huyền diệu của một trời châu báu;
Ngọc có thân xẻ ra muôn mạch máu
Mớm cho người lạnh ớn cả hàm răng;
Ngọc chia hồn đễ ngập mỗi đường trăng
Cho trăng sửng, trăng rờn, trăng chuyển động.
Ngọc phép tắc trổ ra muôn sắc tướng
Chạm vào người rún rẩy cả châu thân;
Ngọc đồng trinh nên thanh bạch trăm phần;
Ngọc ra đời – Tình tôi run đến óc…

Nàng! a nàng! Sao nàng tên là Ngọc?
Nàng muốn ta quỳ gối dưới chân nàng?
Nàng muốn ta cung phụng rất cao sang?
Đặt bàn thờ ở trong lòng cẩm thạch?
Nàng muốn ta dâng cả hồn và phách?
Trời ôi trời! nàng là Ngọc hay sao?
Tôi ôm nàng trong một giấc chiêm bao…
Nàng là Ngọc? – Hào quang sao nóng hổi?
Chất da thịt sáng rần qua tim phổi…
Ôi thôi rồi! Ngọc vỡ cả màu trinh!
Nguồn phúc hậu trắng rợn một giòng tinh
Ta muốn uống cho nư cơn khoái lạc
Cho đê mê mà lên cung trụy lạc
Ở trong hồn chảy máu mãi không thôi

– Sao đêm nay bỗng có Ngọc ra đời
Trăng sáng quá – Ngọc tan ra Như Ý?

(trang 72-72, sách "Tinh huyết", bản in 1939, tại nhà in Thụy Ký, Hanoi)

Top of Form