Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Không bắn vào ngực đồng bào*

(lời của một người lính Ai Cập)

Khuất Đẩu


Tôi cầm súng như cầm trái tim
hai bàn tay nâng niu không rời một phút
tôi đứng trong nắng đỏ và gió cát
giữ từng hạt bụi quê hương

Những hạt bụi không ngớt bay đi
dưới bầu trời Bắc Phi xanh thẳm
tôi cũng giữ cả màu nắng đẹp
trên vai những tượng nhân sư

Tôi giữ dòng sông Nile xanh biếc
như đôi mắt huyền hoặc của nữ hoàng Cléopâtre
tôi giữ những kim tự tháp hùng vĩ
đẹp mê hồn trong bóng hoàng hôn

Tôi cũng giữ từng giấc ngủ cho các em thơ
lúc nào cũng thơm tho
tôi giữ từng cây cọ
và nếu cần cả những đống phân lạc đà ướt nhẹp

Nhưng tôi không thể giữ chiếc ghế của tổng thống
cho dù ghế được làm bằng sừng tê và ngà voi
được cẩn bằng kim cương và hồng ngọc
tôi không thể giữ, thưa ngài

Tôi không thể giữ dù ngài tăng lương gấp đôi gấp ba
dù ngài biến căn lều của tôi thành biệt thự
dù ngài thăng chức mỗi ngày lên một bậc
và ngay cả ngài đưa tôi ra tòa án binh treo cổ

Vì cầm súng như cầm trái tim tôi
nên không thể nào và không bao giờ
tôi nhắm thẳng nhân dân mà bắn
không bao giờ
tôi bắn thẳng vào ngực đồng bào!

31/3/2010
 
* Bài thơ này được viết từ cảm xúc mùa xuân Ả Rập. Mong rằng lời người lính Ai Cập cũng là lời người lính Việt Nam trong những ngày dông bão sắp tới. KĐ