Danh Ngôn

Tôi đồng ý với ông là có một giới quí tộc tự nhiên trong xã hội con người. Cơ sở của họ là đức hạnh và tài năng… [Nhưng] cũng có một giới quí tộc giả tạo đặt cơ sở trên tiền tài và gia thế, mà lại thiếu cả đức hạnh lẫn tài năng. .. Giới quí tộc giả tạo này là một thành phần quỉ quyệt trong chính quyền, và phải có biện pháp đề phòng để ngăn chặn thế lực của nó.

(I agree with you that there is a natural aristocracy among men. The grounds of this are virtue and talents… There is also an artificial aristocracy founded on wealth and birth, without either virtue or talents… The artificial aristocracy is a mischievous ingredient in government, and provision should be made to prevent its ascendancy.)

Thomas Jefferson (1743-1826), Tổng thống thứ ba của Mỹ. Thư viết cho John Adams, ngày 28 tháng Mười 1813

Các định chế quí tộc không thể tồn tại nếu không lấy sự bất bình đẳng của con người làm nguyên tắc cơ bản.

(Aristocratic institutions cannot exist without laying down the inequality of men as a fundamental principle.)

Alexis de Tocqueville (1805-1859), nhà ngoại giao, nhà nghiên cứu chính trị, sử gia Pháp. “Democracy in America,” 1.18, 1835, Henry Reeve và Francis Bowen dịch ra tiếng Anh, 1862

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Không bắn vào ngực đồng bào*

(lời của một người lính Ai Cập)

Khuất Đẩu


Tôi cầm súng như cầm trái tim
hai bàn tay nâng niu không rời một phút
tôi đứng trong nắng đỏ và gió cát
giữ từng hạt bụi quê hương

Những hạt bụi không ngớt bay đi
dưới bầu trời Bắc Phi xanh thẳm
tôi cũng giữ cả màu nắng đẹp
trên vai những tượng nhân sư

Tôi giữ dòng sông Nile xanh biếc
như đôi mắt huyền hoặc của nữ hoàng Cléopâtre
tôi giữ những kim tự tháp hùng vĩ
đẹp mê hồn trong bóng hoàng hôn

Tôi cũng giữ từng giấc ngủ cho các em thơ
lúc nào cũng thơm tho
tôi giữ từng cây cọ
và nếu cần cả những đống phân lạc đà ướt nhẹp

Nhưng tôi không thể giữ chiếc ghế của tổng thống
cho dù ghế được làm bằng sừng tê và ngà voi
được cẩn bằng kim cương và hồng ngọc
tôi không thể giữ, thưa ngài

Tôi không thể giữ dù ngài tăng lương gấp đôi gấp ba
dù ngài biến căn lều của tôi thành biệt thự
dù ngài thăng chức mỗi ngày lên một bậc
và ngay cả ngài đưa tôi ra tòa án binh treo cổ

Vì cầm súng như cầm trái tim tôi
nên không thể nào và không bao giờ
tôi nhắm thẳng nhân dân mà bắn
không bao giờ
tôi bắn thẳng vào ngực đồng bào!

31/3/2010
 
* Bài thơ này được viết từ cảm xúc mùa xuân Ả Rập. Mong rằng lời người lính Ai Cập cũng là lời người lính Việt Nam trong những ngày dông bão sắp tới. KĐ