Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 17 tháng 1, 2024

Thơ thời chiến

Phạm Viêm Phương

Lật chồng báo cũ, tình cờ gặp hai bài thơ của Tú Kếu, nhưng chúng không nằm trong dòng thơ châm biếm và trào phúng từng tạo dựng tên tuổi cho nhà thơ này. Hai bài này có lẽ viết sau Mùa hè Đỏ lửa, và cái nhìn về chiến tranh của ông có lẽ là đặc trưng của miền Nam thời đó: chấp nhận cuộc chiến nghiệt ngã như một điều không thể né tránh, không thích nó nhưng vẫn lao vào với trọn vẹn tinh thần danh dự và trách nhiệm. Chúng khiến tôi nhớ lại cả một thời trai trẻ, còn là học sinh vô tư lự dù sống trong lo âu và băn khoăn thường trực (tuy lúc đó chưa ý thức rõ được điều đó) nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy yêu cái không khí tự do và ít nhiều được làm người ở thời đó, đúng kiểu tâm lý “mất rồi mới thấy tiếc”, tựa như một con bệnh, khi bị đau mắt gần mù thì mới thấy yêu quý con mắt lúc nó còn lành lặn.

Chính Văn là bán nguyệt san do Nguyễn Mạnh Côn (chủ nhiệm) và Trần Phong Giao (chủ bút) góp sức thực hiện. Theo tôi nhớ, “Chém treo ngành” là cột mục thường xuyên, hình như ban đầu là trên tờ “Khởi Hành”, như một thương hiệu riêng của Tú Kếu.

Tôi đánh máy hai bài đó lại đây để mời các bạn cùng đọc lại và nhớ về kỷ niệm.

 

DẶN DÒ

 

Tim hồng ta gởi em cưng

Còn hơn để lại núi rừng uổng đi

Cánh tay xin được ôm ghì

Ôm lâu một chút phòng khi rụng rời

Áo này em ủ lấy hơi

Chờ anh tắt thở ngửi chơi đỡ buồn

Mắt này anh móc cho luôn

Tránh nhìn bi cảnh khỏi tuôn giọt sầu

Tặng em nguyên một hàm râu

Anh ra mặt trận cần đâu thứ này

Chỉ cần vũ khí trên tay

Môi hôn đằm thắm từ nay cũng chừa

Chân dài vết xẹo [sic] nhớ chưa

Nhớ đi kẻo lỡ bị cưa lại buồn

 

KHỜ DẠI

 

Anh đang gọi đại pháo mưa trên đầu anh em

Tôi xin gọi B52 tưới xuống đầu đồng loại

Còn cử chỉ nào đẹp hơn nữa chăng

Lũ chúng ta khờ dại?

Anh có AK xuyên phá tim tôi

Mẹ tôi nghe tin khóc ngất

Tôi có M16 bắn toang đầu anh

Vợ anh đầm đìa nước mắt

Trước khi chết chúng ta nói tiếng Việt Nam

Sau khi chết không ai được chôn cất

Xác nằm phơi diều quạ về ăn

Miệng câm nín nghìn năm bằn bặt.

 

                                                 Tú Kếu

(Mục “Chém treo ngành”, “Chính Văn” số 1, ra ngày 12.7.1972)

Nguồn: FB Phạm Viêm Phương