Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2020

Cái chết của con ruồi lúc ba giờ hai mươi phút chiều

Vũ Thành Sơn

Lúc ba giờ hai mươi phút chiều một con ruồi hấp hối. Với sức tàn còn lại nó cố bám vào bức tường quét vôi trắng. Những cái chân nhỏ xíu của nó co giật, giãy giụa một cách tuyệt vọng để níu giữ sự sống cho đến tận giây phút cuối cùng. Tình cờ vào lúc ấy nhà văn Marguerite Duras có mặt. Ngay lúc đó bà nghĩ có thể làm lơ, bỏ đi, nhưng bà đã quyết định ngồi xuống và im lặng theo dõi. Toàn bộ diễn biến lặng lẽ nhưng khốc liệt dẫn đến cái chết từ từ kéo dài khoảng mười phút; chỉ mười phút thôi nhưng đó một là khoảng thời gian nặng nề, ngạt thở cho đến lúc bà nhìn thấy con vật rớt ra khỏi bức tường trắng và rơi xuống sàn nhà. Cái chết đã đặt một dấu chấm hết lên cuộc sống của con vật nhưng cảm xúc mạnh mẽ đến nỗi bà ngồi nguyên một chỗ, toàn thân bị tê liệt bởi điều khủng khiếp vừa trải qua. Sau đó một người bạn đến chơi, bà kể lại và chỉ cái chỗ trên tường mà con ruồi vừa mới chết. Nhưng với người bạn câu chuyện của Duras quá ngớ ngẩn và hài hước đến nỗi đã phải cười ngất. Chính tiếng cười chế giễu đó đã làm cho bà giữ kín câu chuyện trong suốt hai mươi năm cho đến khi viết cuốn Écrire bà mới kể lại và suy nghĩ về mối tương quan giữa cái chết và hành động viết.

Écrire là một tản văn về chuyện viết lách của nhà văn Marguerite Duras, trong đó bà hé lộ công việc cũng như suy nghĩ của mình về hành trình đơn độc của nhà văn trong sáng tác. Bối cảnh của câu chuyện là ở Trouville, một thành phố nhỏ ven biển thuộc vùng Normandie miền bắc nước Pháp, nơi bà sống một mình trong một tòa nhà rộng bốn trăm mét vuông. Chính ở đó bà đã chứng kiến cái chết của con ruồi. Câu chuyện ngắn ngủi nhưng theo tôi, đó là phần rất thú vị.

Duras viết: “Người ta thấy một con chó chết, người ta thấy một con ngựa chết, và người ta nói cái gì đó, ví dụ, con vật đáng thương… Nhưng một con ruồi chết, người ta chẳng nói gì, người ta chẳng viết gì, chẳng có gì.”

Điều đáng nói có lẽ là ở đó: Chẳng có gì.

Những sinh vật bé nhỏ như con ruồi, con kiến hay con sâu… chẳng bao giờ có vị trí trong bản đồ đời sống của con người. Tuy vậy, khi cái chết xảy ra, sự bình đẳng vốn có giữa các loài được tái lập. Cái chết trong ý nghĩa là “một sự kết thúc nào đó của thế giới” mà tất cả các sinh vật, không phân biệt, đều là đối tượng, đã đồng thời đặt một dấu chấm hết cho tất cả.

Trong tiểu thuyết Đập ngăn Thái Bình Dương, Duras cũng mô tả khá xúc động cái chết của một con ngựa già. Một cái chết, cho dù là cái chết của một con vật hay của con người, nếu không có sự chứng kiến cũng chỉ là một cái chết vô danh, vô hình, một giọt nước tan vào trong đại dương, thuần túy là một tiến trình hủy hoại sinh học tự nhiên. Nhưng khoác lên cái nhìn của Duras (hay của Nietzsche, chẳng hạn) cái chết của con ngựa đó bỗng chốc tạo ra sự khác biệt; nó trở thành một sự kiện, hay nói cách khác, có một lịch sử và một câu chuyện để kể. Văn chương ở góc nhìn đó đã làm cho cái chết được hiển thị và trở thành bất tử.

Có lẽ Marguerite Duras quá tự tin chăng? Cái chết có cần phải được sự chứng thực của con người qua hoặc bằng văn chương mới trở thành bất tử?

Nguồn: FB Vũ Thành Sơn