Danh Ngôn

Tất cả nghệ thuật cao quí… không mang lại cho người thưởng ngoạn cảm giác tự mãn, mà là một sự ngỡ ngàng và kinh phục. Chức năng giải phóng to lớn của mỹ thuật là nhấc bổng chúng ta ra khỏi chính mình.

All great art … creates in the holder not self-satisfaction but wonder and awe. Its great liberation is to lift us out of ourselves.

Dorothy Thompson(1894-1961). “The Twelve-Foot Ceiling,” The Courage to Be Happy, 1957

Nghệ thuật cao quí không dừng lại ở cảm giác khoan khoái nhất thời. Nó là một cái gì làm gia tăng sự phong phú trường cửu của sự toại nguyện trong tâm hồn. Nó tự biện minh vừa bằng sự thưởng thức trực tiếp, vừa bằng sự tôi luyện cái hiện thể thâm sâu nhất. Sự tôi luyện không tách rời sự thưởng thức mà vì sự thưởng thức. Nghệ thuật cao quí chuyển hóa tâm hồn thành sự nhận chân trường trực các giá trị vượt ra ngoài bản thể trước đây của chính tâm hồn.

Great art is more than a transient refreshment. It is something which adds to the permanent richness of the soul’s self-attainment. It justifies itself both by its immediate enjoyment, and also by its discipline of the inmost being. Its discipline is not distinct from enjoyment but by reason of it. It transforms the soul into the permanent realization of values extending beyond its former self.

Afred North Whitehead(1861-1947). Science and the Modern World, 13, 1925

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chùm thơ viết ở Mỹ

Hoàng Minh Tường

20170208_162332_thumb

ĐÀN CHIM SẺ Ở WESTMINSTER

 

Xe đỗ giữa Westminster*.

Bỗng gặp đàn chim sà xuống phố

Như chào đón ta.

Ơi những con sẻ nhà

Sao đến được nước Mỹ xa xôi này?

 

Mấy lần rồi ta về làng Động

Không thấy bóng đàn sẻ thân quen

Vẫn từ mái ngói sà xuống sân nhặt thóc

Những con chim ngàn đời của châu thổ sông Hồng

Tiếc thay, bị những ác nhân giết sạch

Những chiếc cần câu dính nhựa tử thần

Có con chim mồi ngơ ngác

Chim sẻ ngây thơ nào biết

Chỉ chạm chân vào liền bị nhốt vào lồng

Thành đồ nhậu cho các sâu bia, sâu rượu.

 

Làng Động quê ta,

Mấy năm rồi tiệt bầy chim sẻ

Mỗi lần về quê ngơ ngác buồn

Mái ngói, sân vườn vắng tiếng chim lích chích.

 

Nhất định rồi, có bầy chim sống sót

Thoát cạm bẫy tử thần, sang đây

Những con chim xám nâu, mắt đen lay láy

Như sà vào lòng ta an ủi

Ơi những con sẻ nhà

Dắt ta về làng Động quê xa.

 

(24/12/2016)

 

 

NGÀY MƯA Ở GARDEN GROVE

 

Tưởng mưa xứ người không ướt áo 
Nào hay trời tưới đẫm hồn ta
Cà phê Mai giọt giọt buồn ngưng đọng
Gợi nhớ thương thăm thẳm quê nhà.

 

Ngày mưa này Hà Nội đang trở lạnh
Lá dong về xanh mướt chợ Long Biên
Khắp các ngả hoa đào tràn ngập phố
Quất còn sai như năm ngoái, không em?

 

Chợt thương mình, thương những ai xa xứ
Giữa Garden, cam quít trĩu vườn xanh
Vẫn xa hút một góc hồn tháng Chạp
Bên kia đại dương, có ai nhắc tên mình?

 

(Rằm tháng Chạp, 13/1/2017)

 

 

 

BUỔI SÁNG DỌC SÔNG  SANTA ANA

 

Nước Mỹ đâu phải thiên đường

Cũng nhà ổ chuột vô phương cuộc đời

Cũng chiếu đất cũng màn trời

Vợ chồng con cái cũng chui gầm cầu

Phận người cao thấp nông sâu

Kẻ hèn dưới đáy người giàu trên mây

 

Bỗng dưng nhớ những tháng ngày

Thuyền nhân vượt biển đọa đày gió sương

Mất nhà cửa, mất quê hương

Vật vờ kiếm sống tha hương xứ người

 

Tay không làm lại cuộc đời

Santa Ana hóa vành nôi quê mình.

 

       (26/1/2017 – 30 Tết Đinh Dậu)

 

 

ĐÊM TRỪ TỊCH (1)

 

Tôi đóng vai vô gia cư nước Mỹ

Đi dọc dòng Santa Ana

Lúc này bên kia đại dương

Quê tôi đêm trừ tịch.

 

Gió như bờm ngựa tung bay

Ào ạt từ Thái Bình Dương thổi tới

Hình như trong gió có mùi rơm rạ

Mùi bánh chưng xanh quện hương khói ông bà

Gà sắp gáy đón chào năm Đinh Dậu

Bình minh nào tỏ rạng quê ta?

 

Đêm dài quá mình tôi lang thang mãi

Ngóng hút đại dương không thấy dáng quê xa

Giá được như bầy thiên nga kia nhỉ

Hồn nhiên bơi và thỏa thức rỡn hoa?

 

Ừ thiên nga tự do trên đất Mỹ

Nhưng quê người đâu phải đất ông cha?

Lang thang mãi cũng phải về quê Mẹ.

Bình minh ơi, sao khát một tiếng gà!

 

 

(9g sáng 27/1/2017, tức 12g đêm 28/1/2017 - 30 Tết Đinh Dậu ở Việt Nam.

 Theo múi giờ trái đất, California cách Việt Nam 15 giờ.)

 

 

BOSTON

 

Ly café loãng nỗi đau nhân thế

Đôi mắt sao che nỗi xót nhân tình

Nụ cười tỏa một trời tuyết trắng

Hồn hậu trong lành cõi nhân sinh

 

Bay nửa hành tinh gặp trời tuyết phủ

Từ Tây sang Đông bỗng thấy quê nhà

Câu Quan họ trong tiếng cười ngân mãi

Tưởng như ngồi ngóng mẹ chợ xa…

 

Em không nỡ làm ai xa lạ

Nỗi đau nào cũng muốn nhận riêng mình

Như chim Lạc của trống đồng cổ tích

Sải cánh bay trên tuyết trắng lung linh.

 

Boston chỉ một lần thoáng gặp

Đoạn trường qua như mở khúc tân thanh.

 

                       (Boston, 9/2/2017)

 

                      

TUYẾT

 

Boston, tủ lạnh trời, trắng xóa

Anh và em trốn trong ngăn đá

Ta trắng xóa nhau, thanh khiết tuổi hai mươi

Mùa Valentine hoa bay trắng trời.

 

       (Trước ngày Valentine 14/2/2017)