Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

Chùm thơ viết ở Mỹ

Hoàng Minh Tường

20170208_162332_thumb

ĐÀN CHIM SẺ Ở WESTMINSTER

 

Xe đỗ giữa Westminster*.

Bỗng gặp đàn chim sà xuống phố

Như chào đón ta.

Ơi những con sẻ nhà

Sao đến được nước Mỹ xa xôi này?

 

Mấy lần rồi ta về làng Động

Không thấy bóng đàn sẻ thân quen

Vẫn từ mái ngói sà xuống sân nhặt thóc

Những con chim ngàn đời của châu thổ sông Hồng

Tiếc thay, bị những ác nhân giết sạch

Những chiếc cần câu dính nhựa tử thần

Có con chim mồi ngơ ngác

Chim sẻ ngây thơ nào biết

Chỉ chạm chân vào liền bị nhốt vào lồng

Thành đồ nhậu cho các sâu bia, sâu rượu.

 

Làng Động quê ta,

Mấy năm rồi tiệt bầy chim sẻ

Mỗi lần về quê ngơ ngác buồn

Mái ngói, sân vườn vắng tiếng chim lích chích.

 

Nhất định rồi, có bầy chim sống sót

Thoát cạm bẫy tử thần, sang đây

Những con chim xám nâu, mắt đen lay láy

Như sà vào lòng ta an ủi

Ơi những con sẻ nhà

Dắt ta về làng Động quê xa.

 

(24/12/2016)

 

 

NGÀY MƯA Ở GARDEN GROVE

 

Tưởng mưa xứ người không ướt áo 
Nào hay trời tưới đẫm hồn ta
Cà phê Mai giọt giọt buồn ngưng đọng
Gợi nhớ thương thăm thẳm quê nhà.

 

Ngày mưa này Hà Nội đang trở lạnh
Lá dong về xanh mướt chợ Long Biên
Khắp các ngả hoa đào tràn ngập phố
Quất còn sai như năm ngoái, không em?

 

Chợt thương mình, thương những ai xa xứ
Giữa Garden, cam quít trĩu vườn xanh
Vẫn xa hút một góc hồn tháng Chạp
Bên kia đại dương, có ai nhắc tên mình?

 

(Rằm tháng Chạp, 13/1/2017)

 

 

 

BUỔI SÁNG DỌC SÔNG  SANTA ANA

 

Nước Mỹ đâu phải thiên đường

Cũng nhà ổ chuột vô phương cuộc đời

Cũng chiếu đất cũng màn trời

Vợ chồng con cái cũng chui gầm cầu

Phận người cao thấp nông sâu

Kẻ hèn dưới đáy người giàu trên mây

 

Bỗng dưng nhớ những tháng ngày

Thuyền nhân vượt biển đọa đày gió sương

Mất nhà cửa, mất quê hương

Vật vờ kiếm sống tha hương xứ người

 

Tay không làm lại cuộc đời

Santa Ana hóa vành nôi quê mình.

 

       (26/1/2017 – 30 Tết Đinh Dậu)

 

 

ĐÊM TRỪ TỊCH (1)

 

Tôi đóng vai vô gia cư nước Mỹ

Đi dọc dòng Santa Ana

Lúc này bên kia đại dương

Quê tôi đêm trừ tịch.

 

Gió như bờm ngựa tung bay

Ào ạt từ Thái Bình Dương thổi tới

Hình như trong gió có mùi rơm rạ

Mùi bánh chưng xanh quện hương khói ông bà

Gà sắp gáy đón chào năm Đinh Dậu

Bình minh nào tỏ rạng quê ta?

 

Đêm dài quá mình tôi lang thang mãi

Ngóng hút đại dương không thấy dáng quê xa

Giá được như bầy thiên nga kia nhỉ

Hồn nhiên bơi và thỏa thức rỡn hoa?

 

Ừ thiên nga tự do trên đất Mỹ

Nhưng quê người đâu phải đất ông cha?

Lang thang mãi cũng phải về quê Mẹ.

Bình minh ơi, sao khát một tiếng gà!

 

 

(9g sáng 27/1/2017, tức 12g đêm 28/1/2017 - 30 Tết Đinh Dậu ở Việt Nam.

 Theo múi giờ trái đất, California cách Việt Nam 15 giờ.)

 

 

BOSTON

 

Ly café loãng nỗi đau nhân thế

Đôi mắt sao che nỗi xót nhân tình

Nụ cười tỏa một trời tuyết trắng

Hồn hậu trong lành cõi nhân sinh

 

Bay nửa hành tinh gặp trời tuyết phủ

Từ Tây sang Đông bỗng thấy quê nhà

Câu Quan họ trong tiếng cười ngân mãi

Tưởng như ngồi ngóng mẹ chợ xa…

 

Em không nỡ làm ai xa lạ

Nỗi đau nào cũng muốn nhận riêng mình

Như chim Lạc của trống đồng cổ tích

Sải cánh bay trên tuyết trắng lung linh.

 

Boston chỉ một lần thoáng gặp

Đoạn trường qua như mở khúc tân thanh.

 

                       (Boston, 9/2/2017)

 

                      

TUYẾT

 

Boston, tủ lạnh trời, trắng xóa

Anh và em trốn trong ngăn đá

Ta trắng xóa nhau, thanh khiết tuổi hai mươi

Mùa Valentine hoa bay trắng trời.

 

       (Trước ngày Valentine 14/2/2017)