Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2021

Frank O'Hara: Tại sao tôi không phải là họa sĩ

Nguyễn Đức Tùng dịch và giới thiệu

Frank O'Hara (photo portrait).jpgThơ Frank O'Hara là một trường hợp rất độc đáo. Ông được xem là lãnh tụ của trường phái thơ ca New York gồm các nhà thơ nổi tiếng John Ashbery, Barbara Guest, Kenneth Koch và James Schuyler.

O'Hara làm thơ, viết văn, viết phê bình nghệ thuật. Vì làm việc trong ngành triển lãm tranh ở một viện bảo tàng, O'Hara cũng nổi tiếng trong giới nghệ thuật ở New York. Thơ O'hara có nhiều mối liên hệ với âm nhạc, khiêu vũ, hội họa, các sự kiện của đời sống chung quanh. Ông mất khi còn quá trẻ, 1966, bốn mươi tuổi, nhưng những cống hiến về thơ và phê bình mỹ thuật đã ảnh hưởng to lớn đến các nhà thơ và những người hoạt động khác. Nhiều nhà thơ trong nhóm New York đều là các họa sỹ như Koch và Schuyler.

O'Hara sinh tại Baltimore, Maryland, thuở nhỏ sống ở vùng ngoại ô.

Thơ của O'Hara chia sẻ truyền thống hậu tượng trưng của Pháp, được viết trong khoảng thời gian 1950-1960. Ông dùng nhiều kỹ thuật của phương pháp siêu thực, là một loại thơ đô thị, đời thường, gần với văn xuôi, thơ đầy tính hài hước, chạm tới nhiều khía cạnh văn hóa khác nhau.

 

TIỂU SỬ VĂN CHƯƠNG

Khi tôi là một đứa trẻ

Tôi chơi một mình trong một

Góc sân trường

Cô độc

 

Tôi ghét búp bê và tôi

Ghét trò chơi, súc vật không phải là

Bè bạn, chim trời

Bay tuốt luốt

 

Nếu có ai đi tìm

Tôi liền trốn biệt sau

Cái cây và la lớn: tôi là

Một đứa trẻ mồ côi

 

Thế mà rồi tôi đang ở đây, giữa

Thế giới diệu kỳ đẹp tuyệt

Viết những bài thơ như thế này đây!

Lạ lùng thay!

 

Autobiographia Literaria

When I was a child
I played by myself in a
corner of the schoolyard
all alone.

I hated dolls and I
hated games, animals were
not friendly and birds
flew away.

If anyone was looking
for me I hid behind a
tree and cried out "I am
an orphan."

And here I am, the
center of all beauty!
writing these poems!
Imagine!

 

TẠI SAO TÔI KHÔNG PHẢI LÀ MỘT HỌA SĨ

Một ngày kia tôi nghĩ đến

Một màu: màu da cam. Tôi viết một dòng

Về da cam. Chỉ một chốc nó biến thành

Một trang toàn chữ, không phải câu.

Rồi một trang khác nữa. Có thật nhiều trang

Liên tiếp tới, không phải cam, chỉ là chữ

Về việc cam thì khủng khiếp thế nào và

Đời sống. Ngày lại ngày. Chính là trong

Văn xuôi, mà tôi trở thành nhà thơ. Bài thơ của tôi

Đã kết thúc và tôi vẫn chưa hề có dịp

Nhắc đến màu da cam.

Đó là mười hai bài thơ, tôi gọi là

Những CAM. Và một ngày nọ trong phòng triển lãm

Tôi thấy tranh của Mike, gọi là CÁ MÒI.

 

WHY I AM NOT A PAINTER

One day I am thinking of

a color: orange. I write a line

about orange. Pretty soon it is a

whole page of words, not lines.

Then another page. There should be

so much more, not of orange, of

words, of how terrible orange is

and life. Days go by. It is even in

prose, I am a real poet. My poem

is finished and I haven't mentioned

orange yet. It's twelve poems, I call

it ORANGES. And one day in a gallery

I see Mike's painting, called SARDINES.