Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Lê Minh Hà

HỒi còn tưởng thơ là có vần

Có người trai của thời buổi ấy
Đã ra đi không trở lại bao giờ
Vợ còn trẻ một mình thành bà lão
Rồi một mình thành nấm mộ chơ vơ

Ấy lịch sử dân tộc tôi là thế
Thế hệ nào cũng trải những cơn đau
Trong khao khát đi qua thời gian khổ
Để yên lòng lo những chuyện mai sau

Chiến tranh không đi qua như một nhiệm màu
Người còn sống cô đơn hơn người khuất
Phía sau cuộc đời là những cánh rừng đã mất
Những buổi chiều hôm thắt ruột nhớ nhà
Những cung đường chỉ dẫn ra mặt trận
Cánh võng bên mình thằng bạn chết chiều qua

Ngày trở về chẳng còn được gặp cha
Chéo áo mẹ sẫm lại vì nước mắt
Người lính cúi đầu trước thủ tục làm người chưa chết
Thiếu phụ hai con chẳng biết nói gì
Lời ước hẹn ngày xưa chỉ một người giữ được

Ta chiến thắng rồi
Nhưng thắng để làm chi?
...
(1983)

... Nhưng rồi dưới những hàng me
Học sinh áo trắng đi về mỗi trưa
Nhưng rồi nắng nhạt mưa thưa
Mắt môi người cứ ơ thờ dần đi
Thịt tem gạo sổ ích gì
Máu xương của những người đi không về...
(1994)

FB Lê Minh Hà