Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chuyện chép chữ

(Rút từ facebook của Inrasara)

 

Tôi là người mê chữ từ bé, khi còn chưa biết… chữ.

Anh Đạm lớn hơn tôi 3 tuổi, học trước tôi. Học bài, anh đọc to, tôi thuộc. Không biết chữ, tôi lấy cái vở có chữ của anh ra mân mê, và đoán chữ. Anh biết chữ Quốc ngữ trước tôi, tôi ngược lại: biết chữ Cham trước anh.

Lớp Ba, tôi lượm các câu ca dao cuối sách Tập Làm Văn ra chép, chép theo vần kết nối thành bài lục bát dài đến 4 trang vở.

Lớp Đệ Tứ, tôi chép Từ Điển Cham Pháp của Aymonier dày cui (3 năm sau bản thảo mất, tôi chép lần hai).
“Giải phóng” về, không biết làm gì, tôi lấy nguyên tập thơ Paroles của Prévert ra chép, chép và tập dịch.

Sau đó tôi còn chép Krishnamurti, Nietzsche, Heidegger, Kinh Phật… nữa.

 

Tôi chép bằng vài kiểu chữ khác nhau. Nhìn các con chữ sống, và thích chúng.

Họp họ hay họp HTX, tôi hay được phân công viết biên bản, có lẽ do tôi nhỏ tuổi và chữ cũng khá đẹp. Ở Hội Nhà văn thì không. Có bận họ chỉ định tôi, tôi hỏi ghi thế nào, họ bảo chỉ cần ý chính thôi. Tôi nói không được, nếu ghi biên bản thì phải đầy đủ, cụ thể và chi tiết. Thế là tôi được miễn. Vĩnh viễn.
Rồi khi Computer xuất hiện, tôi bỏ thói quen chép tay. Có tiếc không!