Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2024

Đại dương đen

Dương Ngọc Thái


This image has an empty alt attribute; its file name is image-25.png


Cách đây mấy hôm, tôi vô tình đọc được cuốn Đại dương đen của Đặng Hoàng Giang.

Lâu lắm rồi tôi mới đọc một cuốn sách cảm động đến vậy. Tôi đọc mà thấy thương, thấy lo, thấy rưng rưng.

Tác giả kể câu chuyện của những người bị bệnh trầm cảm. Họ khổ quá. Ông Phật nói cái tâm có sức mạnh vô biên, chỉ cần mình nghĩ mình không khổ thì mọi khổ đau sẽ qua, nhưng với người bệnh trầm cảm thì ngược lại. Chính cái sức mạnh vô biên đè họ xuống tầng tầng hố đen thăm thẳm. Khổ từ trong tâm là một cái khổ không lối thoát, không biết giải bày cùng ai.

Tôi giật mình: Không biết những người xung quanh mình, có ai đã phải một mình đi qua cái vực thẳm này? Trong hành trình đau khổ của họ, có khi nào tôi đã khiến họ đau thêm? Tôi nghĩ đến R và Sh, trời ơi, cuộc sống quá nhiều tai ương khó lường, cầu trời cho tụi nhỏ sẽ luôn khỏe mạnh.

Những câu chuyện trong Đại dương đen chỉ ra một vấn đề khổng lồ trong xã hội Việt Nam đương đại: Người Việt nhìn chung không biết giao tiếp.

Ta muốn A, nhưng không nói, người khác làm B thì lại âm thầm thất vọng, tích tụ lâu ngày sinh tâm bệnh. Hay ngược lại, khi người ta đã mở lòng, ta nghe không phải để thấu hiểu, mà để phán xét.

Lắng nghe không phán xét, tưởng dễ mà không dễ. Đại dương đen đưa ra một vài gợi ý:

  • Thay vì cố đưa ra lời khuyên hay đi tìm giải pháp, nên chăng tập lắng nghe?

  • Thay vì phủ nhận cảm xúc hay suy nghĩ của người khác, nên chăng tập nhìn theo góc nhìn của họ?

  • Thay vì kết luận thay cho người khác, nên chăng đặt câu hỏi mở, giúp người ta tự đưa ra kết luận?

Cuốn sách không có tất cả câu trả lời. Tôi nghĩ tác giả dường như hơi đuối trong phần hai, khi bàn về bệnh lý, cách phát hiện và điều trị bệnh trầm cảm, bao gồm cách giao tiếp với người bệnh. Tôi nghĩ tác giả cũng khó làm tốt hơn, vì Việt Nam không có nhiều chuyên gia và nghiên cứu về trầm cảm.

Với cá nhân, các câu chuyện trong phần một là đã quá đủ. Viết đến đây, tôi mới nhận ra tôi không chắc tôi thích các câu chuyện này vì lý do gì.

Có phải vì chúng rất ly kỳ? Có chết chóc, có tình dục, có sự phản bội, có những cô gái đẹp điên loạn? Người ta thích đọc truyện kinh dị vì được trải nghiệm những cảm giác kinh hoàng mà không phải trả giá.

Hay có phải vì chúng cho tôi quyền được phân phát lòng thương hại? Thương hại là một thứ tình cảm nhiều mặt. Thương hại có thể đến từ lòng từ bi, thương người như thể thương thân.

Thương hại cũng có thể chỉ là một cách ve vuốt cái tôi. Vì ta sống tốt hơn, may hơn, thế này hơn, thế kia hơn, nên ta mới không "bị" như thế.

Noah Lyles, nhà vô địch 100m điền kinh ở Paris 2024, nhận xét rất chua chát: People love to watch people fail, tức con người thích xem người khác thất bại. Để chúng ta thể hiện lòng thương hại, theo kiểu, "Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ".

Mỗi người đọc sẽ phải tìm lý do của riêng mình. Lý do khác nhau sẽ dẫn đến hành động khác nhau.

Tôi khâm phục tác giả Đặng Hoàng Giang và cộng sự không những viết sách mà còn lập ra Đường dây nóng Ngày Mai hỗ trợ người bị trầm cảm. Phải có lòng từ bi thật sự mới có thể hành động như vậy.