Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Phế tích của ảo ảnh

Trịnh Y Thư


Rêu phong mái ngói ngày tôi trở lại

đốm chiều lập lòe ánh mắt

sâu kí ức mù đồng cỏ nương ngô

âm vang châu thổ

nghe như tiếng thở dài từ nghìn năm

bồi hồi dòng sông cạn.


Sau những bước dài cuộc viễn du

chặng cuối là điểm khởi đầu

nhức nhối những bào ảnh – bóng tối thê lương

ban mai hừng rỡ như mang dấu ấn tội đồ

phát vãng từ thần kì huyền sử.


Tôi lắng nghe một tiếng nói cổ xưa

nỉ non bờ giậu ao chuôm duềnh dọc

hay róc rách con trổ vắt ngang.


Tôi cũng thử dầm mình trong hồn nhiên

bông núi bay về lả tả mái hiên nhà

đêm thư trang say sưa cồn tịch

hay ngất ngưởng đi giữa rừng sao.


Nhưng tôi biết đấy chỉ là ảo ảnh

một trận mưa chẳng thể xóa nhòa kí ức

chẳng thể rũ bỏ quá khứ

như ném vào bãi phế thải

một món đồ hư hỏng dư thừa.


Thậm chí tôi đánh mất cả ảo ảnh

như buổi chiều hôm hôn ám này

không nhớ bình minh

làm sao tôi hiểu được hoàng hôn

dù lịch sử trở về từ vĩnh cửu.


Khi dòng sông cất tiếng hát tôi bỏ chạy

bên tai tôi trận bão lá tràn về

đuổi bắt trên một trận đồ khốc liệt

như thứ ngôn ngữ chiến tranh

đóng đinh vào tận thế.


Phía bên kia bờ vực

một đàn chim nhạn bay

đánh lừa tri giác kẻ bội giáo đáng thương.


Kí ức tôi đang rạn vữa

còn lại chỉ là sự lãng quên

dọ dẫm bước đường về

trên muôn trùng bến lạ

canh cánh một tín điều mệt mỏi khôn kham.


Chỉ còn sự cô độc

ôi tôi yêu nó xiết bao

vang váng một linh hồn hôn muội

chờ đợi lúc mặt trời ngủ yên.


Nhưng tôi là kẻ bạc tình

ngày mai tôi lại ra đi.


Nơi tôi đứng chiều nay

những mái nhà nâu

những chiếc cầu lung linh bóng nước

sẽ tan biến cả và còn lại

chỉ là phế tích của ảo ảnh – rớt rơi.