Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Nguyễn Đức Tùng

ANH ĐÃ TỪNG YÊU MỘT NGƯỜI THIẾU NỮ

 

Anh đã từng yêu một người thiếu nữ

Người đó không yêu anh nhưng yêu một người khác

Người khác đó không yêu cô ta nhưng yêu một người khác nữa

Người khác nữa không yêu người đó nhưng chỉ yêu anh

Nhưng anh không bao giờ biết cho đến khi được nói ra

Bởi một người khác một người chưa từng yêu ai và nay đã già

 

ANH CHỈ TỚI KHI EM CHO PHÉP

 

Anh chỉ tới khi em cho phép

Đôi khi em cho phép và anh tới

 

Đôi khi anh tới mà không được phép

Anh đứng một mình ngoài trời

 

Đôi khi em cho phép mà anh không tới

Em đứng một mình trong mưa

 

Đôi khi cả hai đều tới

Em buổi chiều và anh buổi trưa

 

CÓ LẼ ĐÓ LÀ LÚC NĂM GIỜ CHIỀU

 

Có lẽ đó là lúc năm giờ chiều

Sau nhiều năm

Anh nuôi một con ngỗng trời

Dạy nó tập nói

Tin rằng nó sẽ ở lại

Khi anh mở cửa ra

 

Khi anh mở cửa ra

Có lẽ đó là lúc năm giờ chiều

Nó bay vù đi mất

Không bao giờ ngoái lại nhìn anh

Dưới những ngôi sao xanh bắt đầu nhấp nháy

 

CHÀO TÌNH YÊU, NĂM MỚI

 

Cái đẹp không làm anh bối rối

Sự giận dữ không làm anh bối rối

Sự chiều chuộng không làm anh bối rối

Nỗi ghen tuông không làm anh bối rối

Nỗi sợ hãi không làm anh bối rối

Sự chất phác làm anh bối rối

Và lăn đi, như trái bóng trên đường

Như một cái chuông, trước giờ chú tiểu tới

Hay trước khi đứa trẻ chạm chân vào

 

GỞI MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ VỪA LÁI XE VỪA KHÓC, SÁNG THỨ HAI

 

Không phải ai cũng được nhìn thấy

Một con thiên nga trắng toát

Trên mặt hồ tuyết tan

 

Không phải ai cũng được nhìn thấy

Một lần bộ ngực em

Giữa chăn màn buổi sáng

 

Đầy bóng tối, ngay cả

Một người đàn ông tuyệt vọng

Không nhà

Cũng biết bỏ mũ ra, trước một con thiên nga

 

MỘT NĂM ĐÃ NGÃ XUỐNG

 

Một năm đã ngã xuống

Như một thân cây

 

Dưới bầu trời đầy mây

Trên thân cây ngã xuống bên đường

 

Sau mùa bão tố

Một bông hoa dị thường nở xuống mặt đất

 

Như một giấc mơ

Đến, khi một người vừa tỉnh thức

 

TRONG CĂN NHÀ CỦA CHÚNG TA

 

Trong căn nhà của chúng ta

Một người lúc nào cũng đứng bên cửa sổ

Chờ ngày ra đi

Một người chỉ húp sữa

Một người lúc nào cũng đòi ăn bánh mì

 

Một người lúc nào cũng đóng sập cửa, mở ra

Đóng sập lại, mở ra, ngày trăm bận

Ngàn lần, một người lúc nào cũng ngồi

Nhìn vào bức tường, và kêu ôi ôi ôi ôi

 

Trong căn nhà của chúng ta

Một người lúc nào cũng khóc, một người lúc nào cũng cười

Một người không khóc không cười, mặt im lặng

Như tờ giấy trắng, không chữ viết

Trong căn nhà của chúng ta những người đã chết

Sống lại, những người đang sống, thì sống mãi

Một người tin mình là chúa cứu thế

Bước trên mặt nước, một người lúc nào cũng ngước

Nhìn hắn, ngạc nhiên, mừng rỡ, hôn chân, và khóc

 

Trong căn nhà của chúng ta

Cột kèo kêu răng rắc

Suốt đêm. Nước mưa nhỏ tí tách

Dột trên mái xuống

Một người đàn ông hằng đêm tới hứng

 

Bằng chậu thau. Lau sạch sàn nhà. Những người đàn bà theo nhau lũ lượt

Ra đi. Từ trên cửa sổ

Bạn có thể nhìn thấy họ đi từng đoàn dài

Gồng gánh trên vai. Nồi niêu xoong chảo

Trẻ con người già, bồng bế, trong căn nhà

 

Của chúng ta, quần áo cũ

Vẫn còn sáng chói. Tấm gương

Mịt mờ hình ảnh mới

Người sinh ra ngày càng nhiều

Người chết đi ngày càng ít, giữa bốn bức tường trống rỗng, chúng yêu nhau vội vã quay cuồng

 

Trong căn nhà của chúng ta

Nửa đêm một người đàn bà từ xa lại tới

Ôm trên tay một

Ngày mới

Như ôm chồng quần áo vừa giặt

Ủi xong. Đi qua căn phòng rộng, tới chiếc nôi

 

Trẻ con. Một đứa trẻ chưa bao giờ ra đời, luôn miệng kêu ôi ôi ôi ôi

 

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐẸP

 

Những người đàn bà đẹp

Nhiều đến nỗi

 

Lúc nào anh cũng gặp

Khi đi ăn sáng

Khi vội băng qua đường về nhà

 

Lúc nào anh cũng dễ sa ngã

Như lần đầu gặp em

 

Nếu anh không nhắm mắt lại

Nhìn thấy trong rạp hát mờ tối

Hàng ghế sau cùng, bên phải, mái tóc

 

MỘT HẠT GIỐNG

 

Một hạt giống của tình yêu

Đã gieo xuống chiều nay

Trên tay anh

 

Anh đưa nó lên

Và nếm

Có phải nó ngọt như đường?

Có phải nó mặn như muối?

Không, nó đắng

 

Như một hạt giống.

 

BÀI THƠ VIẾT Ở VĂN MIẾU

 

Có một đất nước trong túi áo của tôi

Ngày càng nhỏ lại

 

Như khi đi xa bạn mang theo một người đàn bà

Người ấy ngày càng nhỏ lại

 

Khi qua sông bạn đặt lên chiếc lá

Khi vội leo tàu hỏa bạn vác trên vai

Khi không có việc gì làm cả

Bạn lấy ra coi

 

Khi mọi chuyện đều vui vẻ

Cả hai cùng đi dưới trời mưa

Bạn ngày càng già. Người đàn bà cũng vậy

 

Ngày càng nhỏ lại

Bạn biết: sắp sửa biến mất

Mỗi buổi sáng thức giấc chỉ nghĩ đến chuyện ấy thôi

Bạn đều nhắm mắt lại.