Danh Ngôn

Nếu quí vị cho rằng giáo dục là tốn kém, xin hãy thử sự dốt nát xem sao!

If you think education is expensive, try ignorance!

Derek Bok (1930-). Hiệu trưởng Trường Đại học Harvard. Trên cột báo của Ann Landers

Nếu giáo dục được coi trọng như một bảo vật thì văn hóa không bao giờ tiêu vong.

Education is a treasure, and culture never dies.

Petronius: Satyricon

Tự do có thể được an toàn khi Quyền bầu cử được Giáo dục soi sáng.

Liberty can be safe only when Suffrage is illuminated by Education.

James H. Garfield, Maxims, 1880

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thử lập luận

(Cũng là Thư giãn cuối tuần)

(Rút từ facebook của Đỗ Ngọc Thống)

 

“Cái nước mình nó thế”, hễ có ông / bà cán bộ đảng viên nào vi phạm kỷ luật (làm chuyện xấu xa) thì bị khai trừ ra khỏi Đảng, Trịnh Xuân Thanh chỉ là một ví dụ. Đấy là một cái vô lý trong muôn vàn điều vô lý. Bởi vì:

Thứ nhất, khi một Đảng viên làm việc xấu bị khai trừ ra khỏi Đảng, nghĩa là trở thành quần chúng. Thế hóa ra đảng viên xấu = quần chúng tốt à?

Thứ hai, Đảng ta là một tổ chức mạnh mẽ, có sức giáo dục, cải tạo và “uốn nắn” ghê gớm. Đồng ý. Nếu thế thì khi đảng viên của Đảng làm việc bậy bạ, trở nên xấu xa, thì phải để lại trong Đảng mà cải tạo, giáo dục, uốn nắn chứ, sao lại thải ra cho quần chúng, làm vẩn đục quần chúng, gây nguy hiểm cho quần chúng? Như thế có ích kỷ quá không?

Thứ ba, Đảng là người đầy tớ trung thành của quần chúng. Thế rồi khi những đảng viên xấu bị khai trừ, nghiễm nhiên trở thành quần chúng. Hóa ra Đảng đuổi chúng nó ra để rồi lại làm đầy tớ cho cả những thằng xấu xa ấy à?

Có buồn cười không?