Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thử lập luận

(Cũng là Thư giãn cuối tuần)

(Rút từ facebook của Đỗ Ngọc Thống)

 

“Cái nước mình nó thế”, hễ có ông / bà cán bộ đảng viên nào vi phạm kỷ luật (làm chuyện xấu xa) thì bị khai trừ ra khỏi Đảng, Trịnh Xuân Thanh chỉ là một ví dụ. Đấy là một cái vô lý trong muôn vàn điều vô lý. Bởi vì:

Thứ nhất, khi một Đảng viên làm việc xấu bị khai trừ ra khỏi Đảng, nghĩa là trở thành quần chúng. Thế hóa ra đảng viên xấu = quần chúng tốt à?

Thứ hai, Đảng ta là một tổ chức mạnh mẽ, có sức giáo dục, cải tạo và “uốn nắn” ghê gớm. Đồng ý. Nếu thế thì khi đảng viên của Đảng làm việc bậy bạ, trở nên xấu xa, thì phải để lại trong Đảng mà cải tạo, giáo dục, uốn nắn chứ, sao lại thải ra cho quần chúng, làm vẩn đục quần chúng, gây nguy hiểm cho quần chúng? Như thế có ích kỷ quá không?

Thứ ba, Đảng là người đầy tớ trung thành của quần chúng. Thế rồi khi những đảng viên xấu bị khai trừ, nghiễm nhiên trở thành quần chúng. Hóa ra Đảng đuổi chúng nó ra để rồi lại làm đầy tớ cho cả những thằng xấu xa ấy à?

Có buồn cười không?