Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hãy chân thành với nhân dân

(Rút từ facebook của Nguyễn Viện)

 

Cách đây vài năm, tôi bị Cơ quan An ninh Điều tra triệu tập, làm việc tại số 4 Phan Đăng Lưu. Trong buổi làm việc ấy, ông cán bộ cho tôi biết có biên bản giám định của các cơ quan chức năng qui kết tôi vi phạm Điều 87 và 88 Bộ luật Hình sự. Có nghĩa tôi đã là một tù nhân dự bị. Tuy nhiên, ông cán bộ nói với tôi: “Với sự hiểu biết và mối quan hệ rộng rãi của anh, chúng tôi mong anh góp ý xây dựng chính quyền…” Tôi nói ngay, không suy nghĩ: “Chắc anh biết, xu hướng dân chủ đang là một tiến trình không thể đảo ngược?” Ông cán bộ gật đầu. Tôi nói tiếp: “Nhờ anh chuyển lời của tôi đến cấp trên, chính quyền cần có một lộ trình để cho phong trào dân chủ được phát triển lành mạnh. Giả dụ nếu có một cuộc khủng hoảng nào đó xảy ra trong tương lai liên quan đến cuộc vận động dân chủ, thì trách nhiệm trước hết sẽ thuộc về chính quyền chứ không phải nhân dân, những người đấu tranh.” Sau đó, tôi nói thêm, tôi cũng sợ một khủng hoảng vô chính phủ, khi đó sẽ là bi kịch, nếu chính quyền không chuẩn bị cho những thay đổi mang tính tiến bộ.

Hôm nay, tôi – một con cá nằm trên thớt của nhà nước, muốn góp thêm một ý, mong được đến tai ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Qua xử lý khủng hoảng vụ nhiễm độc môi trường do Formosa gây ra, tôi rất thất vọng vì thói quen bưng bít, dối trá của người Cộng sản. Hành động khuyến khích người dân tắm biển và ăn cá khi môi trường và thủy sản chưa được kiểm soát là một hành động bất nhân.

Tuy nhiên, qua mấy tháng nắm quyền của Thủ tướng, tôi cảm nhận được chính phủ của ông cũng có những nỗ lực đáng được khích lệ. Tôi hoàn toàn cảm thông và chia sẻ với Thủ tướng những khó khăn to lớn (mà chính phủ của ông có thể tạm coi như là những kẻ đổ vỏ cho bọn ăn ốc) không dễ giải quyết hiện nay về tất cả mọi mặt của xã hội, đất nước.

Tôi chỉ muốn nói một điều đơn giản: HÃY CHÂN THÀNH VỚI NHÂN DÂN, bằng cách công khai minh bạch mọi vấn đề. Hãy dẹp bỏ ngay cái trò ngớ ngẩn là “học tập, sống và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại” mà thực hành: SỐNG VÀ LÀM VIỆC THEO PHÁP LUẬT. Xây dựng một nhà nước pháp quyền và điều hành xã hội bằng luật lệ dân chủ chứ không phải bằng nghị quyết của Đảng. Qua thực tế, chúng tôi đang chứng kiến một quan trí thấp ở mọi cấp chính quyền. Vì thế, đừng nghĩ rằng dân trí thấp mà trì hoãn ban hành các điều luật bảo đảm cho nhân quyền thực sự của người dân. Chỉ như thế mới hy vọng cứu vãn được phần nào cái thảm kịch đổ vỡ của dân tộc.

Sẽ có nhiều người bảo rằng, góp ý với mấy ông Cộng sản thì thà nói chuyện với đầu gối còn hơn. Tuy nhiên, tôi muốn một lần được chia sẻ với quý ngài như những người đồng bào, anh em của mình. Cho dù, lời tôi chỉ là thừa. Vô ích. Vớ vẩn. Ngây thơ…