Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ đưa tang 6 năm Fukushima

Inrasara

 

1. Tchernobyl

Ngôi nhà trống trong thành phố trống

thành phố vừa bị bỏ lại

cái bàn trống trong ngôi nhà trống

tờ giấy và cây bút bỏ quên                 trước chiếc ghế trống

kí ức một gia đình                          bị đánh mất, chắc thế

cũng có thể là những                            câu thơ

bỏ quên

khi thành phố bị bỏ lại

đang trống hoang

ở một góc trái đất             đã rất              già.

 

2. Fukushima

Những chiếc ô tô

những ngôi nhà và những biệt thự

một khu cư xá đầy nhóc người & rồi

một thị trấn

trôi

như đồ chơi của bọn trẻ con

trong bàn tay bà mẹ thiên nhiên giận dữ.

 

3. Ninh Thuận 1

Số phận một dân tộc

số phận một nền văn minh

số phận một vùng đất

sắp bị lôi vào               cuộc chơi

ngu ngốc.


4. Lời xin lỗi ứng trước

Có lẽ chúng ta đã quá chậm để học nói

tiếng nói thật đầu tiên

quá chậm cho Auschwitz hay Hiroshima cho

Việt Nam, Iraq, Syria và hơn nữa

3.000.000 hay 300.000, 47.000 hay 1.250 mạng người không là con số

98 hay 1 cũng không chỉ là con số

chúng ta đã quá chậm cho Dreyfus cho Nadia Anjuman

cho bước đi nóng vội của lịch sử

vẫn còn chưa chuẩn bị để học nói, chắc thế

tiếng nói mạnh mẽ hơn dứt khoát hơn

chúng ta quá chậm cho bất cập Dự án Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận cho

bấp bênh thủy điện Sông Tranh cho

bất công Tiên Lãng

tính mệnh một cộng đồng một gia đình một sinh thể

chúng ta đã quá chậm cho

một tiếng nói

trên bờ đập thủy điện Sông Ba chiều hè nắng đẹp

đám nhà văn đứng tạo dáng lấy ảnh kịp cho tin buổi tối

những tấm ảnh đẹp, chắc thế

chúng ta quên năm ngoái buôn Êđê dưới kia vừa hứng trận lũ kinh hoàng

kí ức bị bỏ quên

tiếng nói bị bỏ quên

sự nín lặng kéo dài quá lâu biến chúng ta thành đám nhà văn ú ớ

trước bất an của sinh phận bên lề

bởi

chúng ta đã quá quen với sự giả để có thể nói

tiếng nói thật cuối cùng.

__________

Alfred Dreyfus: nạn nhân của vụ vi phạm tư pháp năm 1894, là nguyên nhân khủng hoảng chính trị nghiêm trọng ở Pháp dưới tên vụ Dreyfus (1898-1906); Auschwitz: trại tập trung lớn nhất của Đức Quốc xã dựng tại Ban Lan với số người bị giết rất lớn, đến nay vẫn chưa được biết chính xác; Nadia Anjuman: nữ thi sĩ trẻ Afghanistan bị gia đình chồng bức hại đến chết, chỉ vì tội làm thơ.