Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Nam Nguyên

TRONG KHU RỪNG

Anh chỉ có một cuộc đời
Nhưng không phải để sống

Để được tự do đi vào khu rừng
Khi em đã già

Nhưng anh sẽ cố quay về
Để kể em nghe về khu rừng

Để gối đầu lên ngực em
Trên chiếc giường ngày cưới

Để tay em vuốt lên mặt anh
Để tay em vuốt mắt anh

Đến khi em khóc


CUỘC ĐỜI

Anh không hỏi vì sao tôi đến đây
Trên hòn đảo
Chúng ta đã lạc

Nếu uống thêm một ngụm nước trên tàu
Ta đã sống thêm một giờ

Để khắc tên mình lên đá
Để tôi chôn anh và chìm vào giấc ngủ

Hãy thôi tò mò về cuộc đời
Đời chỉ là hòn đá vớ vẩn lăn lóc

Tôi dừng nó, bằng đôi chân
Nó khiến tôi đau kinh khủng


SỐNG CHẬM

Cái chết của anh ấy
Trong một ngày làm việc quá sức
Khiến tôi nghĩ đến việc sống chậm

Nên tôi sợ hạt mưa
Dù là cơn gió nhẹ

Chỉ có thể tự do
Mỗi tối
Úp mặt vào em
Nghe đời nhỏ giọt


NHỚ EM

Anh đã thử rượu mạnh
Nhưng vẫn tỉnh táo vào hôm sau

Để quên được em
Là điều không dễ dàng

Nên anh cố nhớ
Những con đường mình đi qua

Những ngôi nhà, em nhìn chúng
Chúng nhớ em

Nên gió lùa ô cửa