Danh Ngôn

Tình yêu nước trong sinh hoạt chính trị cũng ví như đức tin trong tôn giáo.

(Patriotism is in political life what faith is in religion.)

Lord Acton, chính trị gia, sử gia Anh (1834-1902). ‘Nationality,’ 1862, “The History of Freedom and Other Essays,” J. N. Figgis và R. V. Laurence biên tập, 1907

Lòng yêu nước là một ý thức sống động về trách nhiệm tập thể. Chủ nghĩa dân tộc là một con gà điên đứng gáy trên đống phân của mình.

(Patriotism is a lively sense of collective responsibility. Nationalism is a silly cock crowing on its own dunghill.)

Richard Aldington, nhà văn Anh (1892-1962). “The Colonel’s Daughter”, 1.6, 1931

Bất chấp chủ nghĩa yêu nước rất thường bị bọn quỉ quyệt lợi dụng làm nơi trú ẩn. Các hành vi bất đồng chính kiến, nổi dậy, và phát động quần chúng vẫn là bổn phận chân chính của những người yêu nước.

(No matter that patriotism is too often the refuge of scoundrels. Dissent, rebellion, and all-around hell-raising remain the true duty of patriots.)

Barbara Ehrenreich, nhà văn Mỹ (1941-). Closing paragraph, ‘Introduction: Family Values,’ 1988, “The Worst Years of Our Lives: Irreverent Notes from a Decade of Greed,” 1990

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Nam Nguyên

TRONG KHU RỪNG

Anh chỉ có một cuộc đời
Nhưng không phải để sống

Để được tự do đi vào khu rừng
Khi em đã già

Nhưng anh sẽ cố quay về
Để kể em nghe về khu rừng

Để gối đầu lên ngực em
Trên chiếc giường ngày cưới

Để tay em vuốt lên mặt anh
Để tay em vuốt mắt anh

Đến khi em khóc


CUỘC ĐỜI

Anh không hỏi vì sao tôi đến đây
Trên hòn đảo
Chúng ta đã lạc

Nếu uống thêm một ngụm nước trên tàu
Ta đã sống thêm một giờ

Để khắc tên mình lên đá
Để tôi chôn anh và chìm vào giấc ngủ

Hãy thôi tò mò về cuộc đời
Đời chỉ là hòn đá vớ vẩn lăn lóc

Tôi dừng nó, bằng đôi chân
Nó khiến tôi đau kinh khủng


SỐNG CHẬM

Cái chết của anh ấy
Trong một ngày làm việc quá sức
Khiến tôi nghĩ đến việc sống chậm

Nên tôi sợ hạt mưa
Dù là cơn gió nhẹ

Chỉ có thể tự do
Mỗi tối
Úp mặt vào em
Nghe đời nhỏ giọt


NHỚ EM

Anh đã thử rượu mạnh
Nhưng vẫn tỉnh táo vào hôm sau

Để quên được em
Là điều không dễ dàng

Nên anh cố nhớ
Những con đường mình đi qua

Những ngôi nhà, em nhìn chúng
Chúng nhớ em

Nên gió lùa ô cửa