Danh Ngôn

Hình như... các nhà trí thức mang số phận của những kẻ hoặc là nguyền rủa vì bị loại khỏi giới giàu có, thành công, và danh vọng, hoặc là bị dày vò vì mặc cảm tội lỗi khi họ vượt qua được rào cản này. Họ cảm thấy bức bối, chẳng hạn, khi giới quyền lực coi thường các khuyến nghị của trí thức; song vì họ sợ bị biến chất, họ thậm chí cảm thấy bức bối hơn khi giới quyền lực tìm đến với trí thức… Người trí thức hoặc là bị cho ra rìa hoặc là bị bán đứng.

(It appears … to be the fate of intellectuals either to berate the exclusion from wealth, success, and reputation, or to be seized by guilt when they overcome this exclusion. They are troubled, for example, when power disregards the counsels of intellect, but because they fear corruption they even more troubled when power comes to intellect… The intellectual is either shut out or sold out.)

Richard Hofstadter (1916-1970), Giáo sư Lịch sử Mỹ. “Anti-Intellectualism in American Life” (Xu hướng phản trí thức trong đời sống Mỹ), 15.6, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Nam Nguyên

TRONG KHU RỪNG

Anh chỉ có một cuộc đời
Nhưng không phải để sống

Để được tự do đi vào khu rừng
Khi em đã già

Nhưng anh sẽ cố quay về
Để kể em nghe về khu rừng

Để gối đầu lên ngực em
Trên chiếc giường ngày cưới

Để tay em vuốt lên mặt anh
Để tay em vuốt mắt anh

Đến khi em khóc


CUỘC ĐỜI

Anh không hỏi vì sao tôi đến đây
Trên hòn đảo
Chúng ta đã lạc

Nếu uống thêm một ngụm nước trên tàu
Ta đã sống thêm một giờ

Để khắc tên mình lên đá
Để tôi chôn anh và chìm vào giấc ngủ

Hãy thôi tò mò về cuộc đời
Đời chỉ là hòn đá vớ vẩn lăn lóc

Tôi dừng nó, bằng đôi chân
Nó khiến tôi đau kinh khủng


SỐNG CHẬM

Cái chết của anh ấy
Trong một ngày làm việc quá sức
Khiến tôi nghĩ đến việc sống chậm

Nên tôi sợ hạt mưa
Dù là cơn gió nhẹ

Chỉ có thể tự do
Mỗi tối
Úp mặt vào em
Nghe đời nhỏ giọt


NHỚ EM

Anh đã thử rượu mạnh
Nhưng vẫn tỉnh táo vào hôm sau

Để quên được em
Là điều không dễ dàng

Nên anh cố nhớ
Những con đường mình đi qua

Những ngôi nhà, em nhìn chúng
Chúng nhớ em

Nên gió lùa ô cửa