Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Người mang tên sông

Tiễn biệt nhà thơ Thu Bồn

Phan Đắc Lữ


Thu Bồn ơi!

Tôi gọi tên anh

Tôi gọi tên sông

Sông vẫn chảy xuôi dòng ra cửa Đợi

Anh đi hết một vòng đời

                                         về lại cửa hư không.


Anh mang tên sông

Một đời thơ anh làm đẹp tên sông

Sông vẫn chảy “bên bồi lo cho bên lở” (1)

một đời anh đi mãi chẳng về đâu” (2)


Thời thơ ấu tắm chung dòng nước

Sông tiễn ta đi cùng một hướng tương lai

Ta đâu phải trăm năm Lưu - Nguyễn

Sao ngày về ngơ ngác cõi trần ai!


Thu Bồn ơi!

Anh đã ra đi

Mang dáng đứng của Đá Dừng Hòn Kẽm

Xin anh đừng “hóa đá phía bên kia” (3)


Ngày 17 tháng 6 năm 2003

19 giờ ngày 18 tháng 5 năm Quý Mùi

(1) “Con sông bên bồi lo cho bên lở / anh đứng nơi này rát mặt với thời gian” (Thu Bồn – Qua quê mẹ)

(2) “nhịp cầu cong và con đường thẳng / một đời anh đi mãi chẳng về đâu” (Thu Bồn – Tạm biệt Huế)

(3) “tạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặng / anh trở về hoá đá phía bên kia.” (Thu Bồn – Tạm biệt Huế)