Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Đất nước mình lạ quá phải không anh? Isn’t our country strange, honey?

Trần Thị Lam

Isn’t our country strange, honey?

Trần Ngọc Cư chuyển tiếng Anh

 

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...

 

Isn’t our country strange, honey?

It’s 4000 years old, but its citizens haven’t grown up

It’s 4000 years old, but its citizens are still like babies

Not knowing how to stand up against injustices…

 

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...

 

Isn’t our country strange, honey?

As they make gigantic bánh chưng1

and build projects and monuments costing billions upon billions,

a human life is not worth more than a finger nail…

 

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

 

Isn’t ours a sad country, honey?

Of our silvery seas, green forests, and lush paddies,

the forests are gone, the seas dead

with fishing boats idle on the beach, wistful for distant waves2

 

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...

 

Isn’t our country’s story so heart-wrenching, honey?

Each child born to this land is saddled with huge debts left by their forefathers;

what inheritance is in store for our posterity to pay them off

so they won’t have to kowtow in front of the five continents…

 

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...


How will our country end up, honey?

And if you don’t know, then I don’t either.

Let’s send this question to the blue sky, to past and future generations.

Who can tell us what will become of our country…?

 

(Translated from the Vietnamese by Trần Ngọc Cư)

 

1Bánh chưng: square glutinous rice cake (filled with green bean paste and fat pork).

2An unprecedented massive fish die off in north Central Viet Nam in April 2016, allegedly caused by toxic elements dumped into the ocean by the Formosa steel plant in Ha Tinh Province, has affected millions of people in fishing, restaurant and tourist businesses.

                                        

clip_image002