Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2026

Thơ haiku của Masaoka Shiki (phần 2)

 Masaoka Shiki (1867–1902) là một nhà thơ, một tác gia, một nhà phê bình văn học thời Minh Trị của Nhật Bản. Ông là một nhân vật lớn trong sự phát triển của thơ haiku hiện đại. Shiki mắc bệnh lao trong phần lớn cuộc đời mình và mất khi mới 35 tuổi. Trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, ông đã sáng tác tới gần 20.000 khổ thơ. Shiki được coi là một trong bốn bậc thầy vĩ đại của thơ haiku cùng với Matsuo Bashō, Yosa Buson và Kobayashi Issa.

Những bài dưới đây do Bạt Xứ chọn và chuyển ngữ từ tuyển tập thơ của Shiki do Burton Watson dịch sang tiếng Anh.

Chân dung Masaoka Shiki

 

Hoa tú cầu—

và mưa dập

xuống bức tường đổ nát

 

* * *

 

Lẻn ra ngõ sau,

hóng mát

bên bờ sông

 

* * *

 

Từ con đom đóm

trong tay tôi,

ánh sáng lạnh căm

 

* * *

 

Đâu đó phía sau

tủ đựng giầy—

một con dế gáy

 

* * *

 

Lá mùa thu

bọc hai bên hông

chiếc bè xuôi giòng

 

* * *

 

Gió mùa đông—

chiếc ấm kêu

kẽo kẹt trên móc

 

* * *

 

Xào xạc

trên lá trúc—

tuyết trong đêm

 

* * *

 

Ngôi chùa bỏ hoang

chuông đã bị đánh cắp—

hoa anh đào vừa nở

 

* * *

 

Gió thổi

bèo trôi

khi vẫn nở rộ

 

* * *

 

Bóng đêm hè mát mẻ—

giọng nói cười

từ phía bên kia sông

 

* * *

 

Tiếng người ngáy—

một cái đĩa và một chai sa-kê

bên ngoài chiếc mùng

 

* * *

 

Đêm dài,

khi thác nước

gây đủ loại tiếng ồn

 

* * *

 

Một con cá chép nhảy lên,

làm vỡ vụn

ánh trăng thu

 

* * *

 

Tượng Phật đá đứng đó—

lá rơi tụ lại

trong lòng bàn tay ngài

 

* * *

 

Hoa lê nở rộ

một ngôi nhà điêu tàn

còn sót lại sau cuộc chiến

 

* * *

 

Chập chờn bay

những con bướm

vàng cả trên mặt nước

 

* * *

 

Hoa anh túc nở

và cùng một ngày

tan tác trong gió

 

* * *

 

Cho những cái tai

ù với lời kinh giảng,

tiếng con chim đỗ quyên

 

* * *

 

Trời hoàng hôn—

thiên hạ súm quanh

những chiếc lưới cá mòi

 

* * *

 

Sau khi tôi đập bẹp

con nhện—

cái lạnh đêm cô đơn

 

* * *

 

Buông bỏ quạt giấy tròn

khuôn mặt người kỹ nữ

trông mới thật buồn sao

 

* * *

 

Dọn dẹp cuối năm—

các vị phật, bồ tát

ngồi ngoài sân cỏ

 

* * *

 

Giữa mớ sách ngổn ngang

thơ tanka, thơ haiku

một giấc ngủ trưa

 

* * *

 

Đập muỗi chết—

vết máu vương trên cuốn sách

về chiến tranh tôi đang đọc

 

* * *

 

Trời cháy bừng—

khi tôi bước dọc lối lát sỏi,

xác những con bướm chết

 

* * *

 

Đêm lạnh—

ở nhà tắm công cộng

ai lấy mất guốc tôi

 

* * *

 

Gọt trái lê

nước lê ngọt nhỏ giọt

từ lưỡi dao

 

* * *

 

Trận bão đã qua rồi,

trong chiều tà, cái cây đơn côi,

tiếng kêu con ve sầu

 

* * *

 

Vầng trăng mùa đông—

phía trên những cành trơ

ngôi sao Mai

 

* * *

 

Móng tay vàng vọt

vì lột vỏ quít—

người bệnh cách ly mùa đông

 

* * *

 

Họ chặt cây liễu—

những con chim bói cá

không còn đến nữa