Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thỵ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thỵ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 31 tháng 12, 2024

Bần xanh

 Truyện ngắn Nguyễn Thỵ

 

 

Ông Chín Khởi đặt tách trà hột keo vừa mới uống vài ngụm xuống bàn, khoác vào người chiếc áo sơ mi dày đã sờn rách vài chỗ được bà Chín vá lại rất khéo. Thân hình lão ngư rắn rỏi, sạm đen với tiếng cười nói rổn rảng của dân miền biển làm ông có vẻ trẻ hơn nhiều so với tuổi ngoài sáu mươi. Ông kiểm lại lần nữa những vật dụng bất ly thân trong mỗi chuyến ra khơi đựng trong cái thùng thiếc có nắp đậy và có cột dây đeo. Cái thùng này vốn trước kia là thùng đựng dầu của hãng con sò đã theo ông từ hồi mới bắt đầu đi biển, nó có thể trở thành cái phao cứu sinh khi cần thiết.

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2024

Khát

Nguyễn Thỵ                                                                                                   Truyện ngắn

Cô Tơ ngồi tựa lưng vào gốc dừa cháy ngọn cách vòi nước công cộng khoảng vài mét, tay cầm nón lá quạt liên tục mà mồ hôi vẫn ướt đẫm lưng áo. Quãng đời dài bốn mươi bảy năm của cô chưa có năm nào hạn, mặn khắc nghiệt như năm nay.

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2024

Phía dưới đường chân trời

Nguyễn Thỵ                                                                                                Truyện ngắn

NGUYEN THY.duong-den-chan-troi  

Đêm, không khí lạnh ùa về với những cơn gió giật mạnh đủ làm nghiêng ngả những bóng cây trong mảnh sân vắng lặng của ngôi chùa. Những thân cây trở nên đen sạm và liên tục thay đổi hình dạng trong đêm tối, chúng như có linh hồn khi buông lơi cành lá để đan quyện vào nhau, trong cơn xô dạt đảo điên vẫn thì thầm kể lể những câu chuyện của muôn đời.

Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2024

Ba mươi Tết

Nguyễn Thỵ                                                                                                Truyện ngắn

NGUYỄN THỴ (4)

Tác giả Nguyễn Thỵ

Cũng như mọi năm – mấy ngày liền cùng con cháu sửa sang dọn dẹp nhà cửa từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, chiều nay sau bữa cơm tất niên sum vầy ấm cúng – ông Cang cầm tẩu thuốc đi lững thững ra ngõ.

Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2024

Cuông trại*

 

Nguyễn Thỵ                                                                            Truyện ngắn

     NGUYN-TH-2_thumb1

Tác giả Nguyễn Thỵ

                                                            Bất cứ ai khao khát chim công đều trải qua khổ ải...(**)

1. Miền cát đen

Chỉ qua mùa khô này là Lão Dư đã tròn tám mươi tuổi. Tuy vậy, với tư chất mẫn tiệp, thân thể tráng kiện và tinh thần lạc quan, dù râu tóc bạc trắng như cước nhưng gương mặt hồng hào, nhìn ông chỉ độ bảy mươi là cùng.

Thứ Ba, 21 tháng 3, 2023

Phin đen

Truyện Nguyễn Thỵ

NGUYỄN THỴ

Tác giả Nguyễn Thỵ

Nghe mẹ tôi kể lại, hồi trước 1975, nhà tôi lúc bấy giờ là một quán cà-phê nhỏ không tên với chưa đầy chục cái bàn làm bằng đáy thùng phuy sắt úp lại trên nền cỏ. Quầy pha chế thực ra chỉ là một cái bàn hình chữ nhật đặt phía sau cửa sổ, có tấm màn trúc ngắn màu xanh ngọc buông lơi. Những dây cát đằng xoắn xuýt phủ kín mái hiên lợp ngói đỏ, từ trên cao thả xuống những nhánh dài thướt tha với những chùm hoa màu lavender trông rất thanh thoát và lãng mạn.

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2023

Còn lại với hoàng hôn

Truyện Nguyễn Thỵ

1.

- Hẻm Đuôi là cái hẻm tên Đuôi chứ không phải là cái đuôi hẻm mặc dù câu chuyện xảy ra ở cuối hẻm Đuôi, một cái hẻm cụt, vào rồi là không có lối ra trừ khi quay trở lại.

Câu mở đầu của ông Hai Câu có vẻ cũng không được suôn sẻ dễ hiểu hay sao đó mà đầu đôi lông mày rậm như hai con sâu róm của thằng Dực nhíu lại hồi lâu cũng chưa giãn ra. Nó lầm bầm:

- Đã có đuôi rồi mà còn cụt là sao?

- Mày cứ hay thắc mắc vặn vẹo quen thân.

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2022

Bước hành hương lặng lẽ

Tạp bút Nguyễn Thỵ

Tôi thích ra đường vào sáng sớm tinh mơ khi phố phường vừa mới cựa mình thức giấc. Tiếng chim sẻ ríu rít trên mái ngói của những ngôi nhà cổ xưa còn sót lại trong thành phố luôn làm tôi bồi hồi, xao xuyến (những ngôi nhà gắn liền với tuổi thơ tôi, với một thời thiếu nữ, với bao thăng trầm của cuộc đời...).

Đường phố, công viên, hàng quán... bắt đầu thức dậy sau một đêm ngon giấc, sương mai chắc còn đọng lại đâu đó trên những vòm cây, thỉnh thoảng rắc xuống vai áo như những lời tâm tình nhẹ nhàng mà thấm đẫm.