Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vương Trí Nhàn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vương Trí Nhàn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 17 tháng 12, 2024

Kim Lân – Nhà văn của lớp người “đầu thừa đuôi thẹo”

Vương Trí Nhàn

 

Kim Lân – tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Hiền, con gái Kim Lân

 

Thật lòng khó nói rằng Kim Lân hồi trẻ có một vẻ ngoài sang trọng. Hình như ông sẵn sàng tỏ ra nhếch nhác luộm thuộm một chút trước mặt mọi người để càng không ai để mắt tới ông càng tốt. Tôi nhớ khoảng 1968-1970 nghe một đồng nghiệp là nhà văn Lê Minh nói về Kim Lân. Trong một buổi họp của giới văn nghệ, đáp lại lời yêu cầu của tôi là nhờ chỉ cho biết mặt Kim Lân, Lê Minh đảo mắt nhìn quanh rồi nói đùa:

- Khéo khi gặp lại ngạc nhiên vì cái vẻ quá cỏ rả của ông ấy chứ lại!

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2024

Những nỗi sợ thông thường

 Vương Trí Nhàn

 

Với một người già như tôi, những ngày nghỉ kéo dài do lễ lạt thường lại gây ra sự lúng túng, chẳng biết làm gì, chẳng biết đi đâu, mà quan trọng hơn là nếp sống thường ngày bị xâm hại. Nhìn ra chung quanh, tôi thấy trừ một số có điều kiện và biết tổ chức, còn với phần lớn những người còn nghèo – là đa số trong xã hội –, sau những ngày nghỉ được sử dụng bừa bãi con người lại sống khó khăn hơn. Nhìn rộng ra, tôi muốn nói tới những nỗi sợ nho nhỏ, kín đáo, ít ai để ý, nhưng nó là chuyện hàng ngày chứ không chỉ trong những ngày nghỉ.

***
Thứ Hai, 11 tháng 3, 2024

Cuộc sống bắt chước nghệ thuật

 Vương Trí Nhàn

 

Có một mẩu tin tôi đọc từ cuối 2015, nhưng cứ nhớ mãi.

Tin các báo:

Trong phần chất vấn dành cho Thủ tướng phiên sáng ngày 17/11/15 tại Quốc hội, một đại biểu từ Tp HCM, ông Trương Trọng Nghĩa, nêu ra một nhận xét và đề nghị người đứng đầu chính phủ "giải thích thêm cho cử tri về việc này".

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2023

Cạn nghĩ, ngắn hơi, dễ thỏa mãn

Vương Trí Nhàn

Không chỉ tinh tế khi tả thức ăn mà trong Hà Nội băm sáu phố phường (in trên Ngày nay từ 1940), Thạch Lam còn khéo ghi nhận cái thói quen dễ dãi cẩu thả của người mình trong cách làm thức ăn. Như trong câu chuyện về mấy bát mằn thắn. Trong khi bát mì của mấy chú khách (tức đám Hoa kiều) đầy đặn thì người mình chỉ giỏi giả lễ bà chúa mường. Bát mằn thắn của các ông chủ người Việt có đủ cả rau thơm, xá xíu, đôi khi mấy miếng dồi và một phần chia tám quả trứng vịt, song mằn thắn bột thì thô, nhân là một tí thịt bạc nhạc, nước rất nhiều nhưng nhạt.

Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2023

Những dấu hiệu của một tư duy trung cổ

Vương Trí Nhàn

Nguyễn Công Hoan trong hồi ký Đời viết văn của tôi (1971) có nhiều đoạn tự thú về sự làm bừa làm bậy đã xẩy ra trong đời mình. Đại khái ông kể là lúc ra học tiểu học ở Hà Nội cần giấy khai sinh, nhưng ngại về làng bên Bắc Ninh làm tận gốc, liền nhờ ông chủ nhà trọ làm hộ. Ông này bảo hai người bạn làm chứng, rồi kiếm cành cau với vài hào bạc đưa lý trưởng Hàng Trống. Vài ngày sau, ông Kép Tư Bền trong văn chương tương lai có ngay tấm giấy khai sinh và nghiễm nhiên thành người sinh ở Hà Nội.

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2023

Tô Hoài – người tận tụy đến cùng với những tư tưởng của mình

Vương Trí Nhàn

 

Bài đã đưa trên blog cá nhân Vương Trí Nhàn hai lần, 5-10-2014 và 23-10-2020. Đưa lại ở đây khi trên các trang mạng FB gần như đang có một cuộc thảo luận nho nhỏ về cách tồn tại của các nhà văn tiền chiến trong cách mạng. Vấn đề là chưa bao giờ thấy hé ra có sự xuất hiện một công trình tổng kết mang tính bước ngoặt với nghĩa có một sự định hướng đúng đắn để các thế hệ nghiên cứu về sau còn triển khai tiếp.

image

 

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2023

Những người tài đi hết, rồi ta sẽ sống với ai?

Vương Trí Nhàn

1/ Thế nào là người tài?

Lớp 10C Chu Văn An bọn tôi khóa 1958-1961 có bạn Phạm Đình Tuấn. Tuấn thông minh, nhưng thường điểm các môn không cao lắm, nên không được coi là học sinh giỏi. Tôi chỉ bái phục Tuấn khi được biết rằng hồi ấy anh đã đọc được “Thủy hử” trong nguyên văn bằng chữ Hán.

Hết lớp mười (lớp 12 hiện nay) Tuấn thi vào đại học hàng hải, những mong theo tàu viễn dương đi khắp thế giới. Cái lý lịch là dân Hà Nội cũ đã làm hại anh. Người ta sợ những người như anh đi đây đi đó rồi sẽ bỏ ra nước ngoài. Anh phải chuyển về nông lâm khoa nuôi cá nước ngọt và học xong được điều lên Sơn La.

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2023

Nguyễn Minh Châu hay là một định nghĩa về người viết văn

Vương Trí Nhàn

Có lần, tôi đã được nghe chính Nguyễn Minh Châu kể lại một mẩu chuyện như sau:

Hồi đó là khoảng 1955 - 1956, Nguyễn Minh Châu đang ở một đơn vị chiến đấu, ngồi bàn với anh em về việc chuyển ngành ra ngoài. Có người “mơ” đi học tiếp. Có người tính trở về đi cày. Người tính đến “cắm” ở một công trường nào đó. Phần Nguyễn Minh Châu, trong lúc cao hứng, ông bảo:

- Tôi sẽ viết văn!

Thứ Hai, 1 tháng 5, 2023

Những nỗi sợ thông thường

Vương Trí Nhàn

Với một người già như tôi, những ngày nghỉ kéo dài do lễ lạt thường lại gây ra sự lúng túng, chẳng biết làm gì, chẳng biết đi đâu, mà quan trọng hơn là nếp sống thường ngày bị xâm hại. Nhìn ra chung quanh, tôi thấy trừ một số có điều kiện và biết tổ chức, còn với phần lớn những người còn nghèo – là đa số trong xã hội –, sau những ngày nghỉ được sử dụng bừa bãi con người lại sống khó khăn hơn. Nhìn rộng ra, tôi muốn nói tới những nỗi sợ nho nhỏ, kín đáo, ít ai để ý, nhưng nó là chuyện hàng ngày chứ không chỉ trong những ngày nghỉ.

Thứ Năm, 27 tháng 4, 2023

Chất lượng sáng tác gần đây của Dương Thu Hương

Vương Trí Nhàn

CƠN LỐC RỰC RỠ

Được viết ra liên tục trong khoảng mươi năm gần đây, các truyện ngắn của Dương Thu Hương thường miêu tả đời sống qua trường hợp của những con người ở lứa tuổi khoảng 30-40.

Thời thanh niên sôi nổi của họ đã trôi qua trong chiến tranh.

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2023

Mấy lời bộc bạch của Dương Thu Hương

Vương Trí Nhàn

Những ghi chép dưới đây được tôi ghi vội sau những cuộc “chuyện vặt” với tác giả trước sau 1990. Riêng phần CUỘC PHỎNG VẤN 40 PHÚT thì là một buổi trò chuyện có chuẩn bị trước tại một phòng làm việc ở 65 Nguyễn Du. Tất cả những dòng dưới đây chỉ mới một lần được đưa trên trang blog của tôi ngày 18 tháng 1, 2016.

– VƯƠNG TRÍ NHÀN

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2023

BẮT CÁ GIỮA DÒNG hay là: Lại Nguyên Ân và chuyện truy tìm những văn bản khó trên báo chí cũ

Vương Trí Nhàn

Năm 1976, nhà xuất bản Tác Phẩm Mới được thành lập (chuyển từ tạp chí thành nhà xuất bản), thì năm 1977, phó giám đốc Nguyễn Minh Tấn liên hệ với Bộ Nội thương lấy Lại Nguyên Ân (đang dạy ở một trường trung cấp của Bộ) về tổ Phê bình văn học. (Tổ này thời tạp chí Tác phẩm mới có đến vài ba biên tập viên, nhưng khi chuyển thành nhà xuất bản thì đều xin chuyển đi hết, trong tổ không còn ai). Sau đó hai năm, đến 1979 thì tôi mới từ tạp chí Văn nghệ quân đội chuyển sang. Và hai chúng tôi cùng làm việc với nhau trong cùng một tổ biên tập gần ba mươi năm, tận cho tới lúc cùng về hưu, cuối năm 2007.

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2023

Nhân đọc “Hoa đăng” của Vũ Hoàng Chương (Miền Nam)

Chế Lan Viên

“BẤT CÔNG VÀ ĐỘC ÁC” NÀY KHÔNG CỦA RIÊNG AI

Trên trang Fb Huỳnh Duy Lộc 12-2-2023, tôi đọc được đoạn tin sau:

Nhà phê bình Đặng Tiến đã viết trong bài “Hoài niệm Vũ Hoàng Chương”:

Ngày 6 tháng 9 dương lịch là ngày giỗ Vũ Hoàng Chương, mất tại TP.HCM năm 1976, sau mấy tháng bị chính quyền bắt giam vào khám Chí Hoà. Anh bị trọng bệnh, đưa về nhà một thời gian ngắn thì qua đời vì ho suyễn.

Vũ Hoàng Chương là nhà thơ lớn của đất nước, bắt đầu từ phong trào Thơ Mới, với các tập “Thơ Say” (1940), “Mây” (1943), qua những truân chuyên của dân tộc với “Thơ Lửa” (1948), “Hoa Đăng” (1959), “Lửa Từ Bi” (1963), và những biến chuyển trong thi ca hiện đại.

Vũ Hoàng Chương là một tác giả lớn lao và quan trọng trong lịch sử văn học nước nhà, chiếm một địa vị riêng biệt trong các trào lưu thi ca.

Giữa những trầm luân của đất nước, tác phẩm của anh chưa được tìm hiểu toàn bộ và đánh giá đúng mức, ở miền Bắc cũng như miền Nam, trước năm 1975, và trong nước cũng như ngoài nước những năm gần đây.

Trong nước, từ chính sách Đổi mới (1986) đã có lối nhìn thoáng rộng hơn đối với phong trào Thơ Mới 1932-1945 và Vũ Hoàng Chương, ở một chừng mực giới hạn, cũng được đọc lại một cách công bình hơn…

Nhưng nói chung những thành kiến còn đè nặng trên sự nghiệp văn học của Vũ Hoàng Chương, có thể từ bài viết của Chế Lan Viên (tháng 4.1960) phê phán tập thơ “Hoa Đăng”, bất công và độc ác.

Có thể nói, bài này, ở chừng mực nào đó đã đưa đến thảm kịch Vũ Hoàng Chương năm 1976.

Bài của Xuân Diệu ân cần với Vũ Hoàng Chương, trong mục Tiếng Thơ trên báo Văn Nghệ số 6/1948 không thấy in lại trong sách (NXB Văn Nghệ, 1954).

Thỉnh thoảng lắm mới có người nhắc đến tình cũ nghĩa xưa như Tô Hoài trong “Tự truyện”, hay mới đây trong “Chiều chiều”.

Còn lại là những phê phán gay gắt, kể cả Lê Đình Kỵ, là người tương đối cởi mở với thơ tiền chiến, cũng đánh giá Vũ Hoàng Chương là “bi quan, bế tắc, buông thả, tự hủy, trụy lạc”.

Chỉ ghi nhận những lời mới đây (2.1989) của Hà Minh Đức, đương kim Viện trưởng Viện Văn học, xem Vũ Hoàng Chương là “cây bút có tài năng nhưng nằm trong dòng nước đục ( .. .) chẳng có gì để nói thêm về những câu thơ như một con thuyền bập bềnh trôi trên dòng nước đục “.

Dù sao, thời gian cũng sẽ gạn đục khơi trong.

“Biết ai là đục biết ai trong…”

Sau đây là bài viết “bất công và độc ác” nói trên – dẫn theo Chế Lan Viên Tác phẩm Văn học được giải thưởng Hồ Chí Minh quyển II. Chúng tôi đưa lại vì nghĩ rằng hồi ấy nhiều người chúng ta – tôi muốn nói các nhà văn Việt Nam sống ở miền Bắc những năm chiến tranh – ít nhiều đều đã có lúc nghĩ và viết những điều tương tự như những điều tác giả viết ở đây. Chế Lan Viên không đơn độc trong cơn say sưa phê phán của mình. Chỉ vì ông tài quá và biết nhiều quá nên sự “bất công và độc ác” ở ông càng gây ấn tượng mà thôi. Một số nhà văn hôm nay quay ra viết ngược lại những điều họ đã phê phán hôm qua, nhưng nếu nhìn lại những điều Chế Lan Viên đã viết họ sẽ thấy hình ảnh của chính mình trong quá khứ, nó vẫn còn đeo đẳng mãi trong họ tới tận bây giờ. Nên chi hôm nay đọc lại những điều Chế Lan Viên viết 60 năm trước vẫn là có ích lắm lắm.

Nguồn: FB Vương Trí Nhàn

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2021

Nhật ký chiến tranh (kỳ 32, kỳ cuối)

Vương Trí Nhàn

ĐẦU 1975

20/1

Hà Nội mùa xuân, bao nhiêu màu xanh rút lại cả cho trời, và bao nhiêu màu đỏ, rút cả vào cho hoa gạo. Tôi đã thấy nhiều hoa gạo, nhưng đẹp nhất vẫn là những khi cành gạo nghiêng nghiêng hướng về phía mặt trời, cái cảnh này tôi chưa thấy bao giờ, và chỉ mùa xuân năm nay, trong cảnh đèo mì chạy gạo về nhà, tôi mới bắt gặp hoa gạo bùng nổ như vậy.

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2021

Nhật ký chiến tranh (kỳ 31)

Vương Trí Nhàn

23/8

Có đến bao nhiêu năm, tôi không chú ý gì tới mùa thu. Nhưng năm nay, tôi yêu quá màu hoa phượng còn sót lại khi cây lá đã lưa thưa. Tôi yên tâm đứng bên cửa sổ, nhìn những đoá hoa đại rơi trên đường. Buổi sáng vào thành để bơi, đạp xe trên những con đường vắng, phải cố tránh đừng chẹt vào quả bàng. Mới hôm nào lá bàng bắt đầu nẩy mầm mà hôm nay quả đã rụng, như từ lâu lắm đã chín lên như vậy.

Tôi yêu những buổi tối trong cơ quan vắng vẻ, cây cối hương hoa chợt thức dậy. Yêu những con đường sau cơn mưa. Những gì thuộc về ước ao bản năng của một người con trai, tôi hiểu là chính đáng, tôi không từ chối. Tôi bắt đầu cảm thấy tự hào vì cánh tay tôi mập khoẻ, thân hình tôi rắn chắc, tôi bắt đầu thích ăn mặc những bộ quần áo đẹp, để một kiểu đầu được mọi người chú ý. Tôi muốn yêu cuộc sống. Và cũng cần được cuộc sống yêu lại... Giá như tôi có một gia đình, một đứa con, tôi sẽ trông nom cẩn thận.

Nhưng tôi lớn lên vào những năm khốn khó quá chừng. Một cuộc sống êm đềm hạnh phúc và có tri thức là cuộc sống ở đâu kia, làm sao mà tôi với tới được... Chung quanh, toàn những chuyện vô học, bỉ ổi, lừa gạt, xoay sở. Nói một cách khái quát, thì thực tế cứ có những chỗ vênh váo, mà tôi không sao chấp nhận. Tôi có thể sống với Thảo nhưng Thảo đau yếu và bạc nhược thế, làm sao có hạnh phúc. Ngược lại bao nhiêu người con gái khác lại không có cái khôn ngoan và từng trải như Thảo. Làm sao vừa thoả mãn được cả những yêu cầu cụ thể của đời sống hôm nay lẫn yêu cầu hạnh phúc lâu dài? Làm sao vừa có bản năng, vừa có trí tuệ?

Thứ Ba, 13 tháng 7, 2021

Nhật ký chiến tranh (kỳ 30)

Vương Trí Nhàn

26/5

Hình như tất cả các khu vực của đời sống đều là đang ở vào chung một tình trạng. Đi đâu cũng gặp những điều làm mình nản lòng, mà những điều đó lại thật giống nhau, khiến người ta có cảm giác không sao thoát nổi.

Như đối với tôi hôm nay. Tôi ghê tởm xã hội. Nhưng tôi cũng khó chịu ngán ngẩm mỗi khi về với gia đình, cũng sợ hãi chán chường khi nhận ra những manh nha thói xấu nẩy sinh trong ngay những người mà mình gần gũi và quý mến ở cái cơ quan tôi đang làm việc. Đi ra đường, tôi ghê sợ tai nạn, và tôi càng hiểu những tai nạn đó bao vây mình dày đặc trong đời sống, chỉ cần một chút không may nào đó, là nó quệt phải con người mình.

Không có ai là con người lý tưởng – tôi hiểu điều đó. Nhưng nhìn vào chung quanh, sao chỉ thấy nẩy nòi lên những cái xấu, những cái dở, những cái dốt nát. Quá ít những người để cho mình yêu mình phục, đó là điều làm tôi đau khổ hơn cả. Hình như hôm nọ chính Nguyễn Khải có nói, lắm lúc trong người cứ dậy lên những điều hằn học, khinh ghét mọi người, không dám nhìn vào mặt ai, không dám gặp ai cả. Thế thì ý nghĩa đời sống, còn là chỗ nào? Chỗ nào bây giờ. Chịu.

Những tiếng trẻ con khóc, và cùng với tiếng khóc là mũi dãi bẩn thỉu. Những đoạn đường nhênh nhang, nhếch nhác. Những lời chửi bới hằn học, những câu đùa nhạt nhẽo. Một câu nói tục gây phản cảm chẳng khác một câu nói chính trị suông. Bao nhiêu thứ hàng ngày dồn ép vây bủa lấy tôi, và tôi hiểu rằng chính nó lại là cái gì đời sống nhất, cái phần đời sống mà nếu tôi xa rời, thì cũng rất tiếc.

Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2021

Nhật ký chiến tranh (kỳ 29)

Vương Trí Nhàn

NHỮNG THÁNG NGÀY NGỘT NGẠT – HÀ NỘI 1974

11/1

Đoàn Công Tính kể mấy cảm giác về Hải Phòng. Mọi người cứ ngơ ngác, như là vừa bị lừa. Không ai còn thiết gì nữa. Gọi nhau đi ăn thì lùi lũi đi, không hăng hái, không bốc lên được.
Những gì mà mọi người lo chi chút ngày hôm qua, coi như hỏng cả – không dùng được việc gì. Hôm nay, lại phải lo tích luỹ lại.

Và bây giờ sao người ta quên nhau ghê gớm như vậy – Tính nói thêm. Như tôi có thằng bạn, hồi chiến tranh phá hoại, tôi ngồi viết cho nó những bức thư hàng 8-10 trang. Nay tôi nhận được nó bức thư bốn trang cũng chẳng muốn trả lời.

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2021

Nhật ký chiến tranh (kỳ 28)

Vương Trí Nhàn

11/11
Rất nhiều tin cho biết có thể đánh nhau lại. Sao không đánh nhau được? Nó lấn, nó muốn hất mình đi.
Ng Khải:
– Thời gian mà nó dò mình, là thời gian mới hoà bình. Nó chỉ sợ mình lật. Còn bây giờ, nó nắm vững những vùng nó kiểm soát. Lực lượng thứ ba anh nào thò ra, nó thịt ngay. Nên chỉ có cách im tho! Đến lúc nó không tha mình rồi. Lính mình lại ở trong rừng, tư tưởng sa sút. Cho nên nhất định là phải đánh thôi, đánh để lấy không khí mà sống.