Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2026

Lính già mau nhớ lâu quên – anh Nguyễn Minh Châu và Yuri Bondarev

 Tô Hoàng

Bìa tiểu thuyết Trò chơi, Đoàn Tử Huyến và Vũ Việt dịch, NXB Lao động 1987

…Một tối mùa hè nóng bức, tháng 7 năm 1986. Mới ở Nga về, đến thăm anh Châu và chị Doanh. Còn nhớ vào thời gian ấy gia đình nhà văn vẫn sống tại khu tập thể Bệnh viện 354 tức gần phố Đốc Ngữ bây giờ.

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2026

Án văn (7)

 Nguyễn Thông

Chính trị áp đặt, tính đảng trên hết

Tôi những kỳ trước đã lược lại một số vụ “án văn” nổi cộm trong đời sống văn nghệ lẫn đời sống xã hội xứ này, như Nhân văn - Giai phẩm (nhiều văn nghệ sĩ bị đi tù, cải tạo, tước quyền sống, quyền sáng tác), Việt Phương với Cửa mở, Hoàng Cát với Cây táo ông Lành, Hữu Loan với Màu tím hoa sim, Quang Dũng với Tây tiến, Bùi Ngọc Tấn với Chuyện kể năm 2000

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2026

Khi các nhà thơ ra giữa phố đọc thơ

Phan Tấn Hải

Đọc thơ, theo truyền thống và thói quen, thường là lặng lẽ, đơn độc. Bạn pha xong tách trà hay cà phê, ngồi đơn độc nơi bàn giấy, mở ra trang giấy để đọc bài thơ ghi vội, được ghi nháp để rồi đọc tới, đọc lui và sửa chữa chút đỉnh. Đôi khi mở ra một thi tập của một tác giả bạn mới nhận qua bưu điện, bạn cẩn trọng đọc kỹ, suy nghĩ, tham khảo và khởi tâm muốn viết một bài giới thiệu tập thơ này. Đọc thơ như dường là chuyện riêng, đơn độc. Tuy nhiên, đọc thơ trước đám đông lại là chuyện khác.

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2026

Tháng Tám

 

   

Nguyễn Đức Tùng

Tháng Tám, cuộc khủng bố bắt đầu.

Ngày 1 tháng 8 năm 1944, Anne Frank viết những dòng cuối cùng trong nhật ký. Ba ngày sau, cô bị bắt và bị đưa tới trại tập trung. Bảy tháng sau, Anne chết trong trại, ước đoán vào tháng 2 hay tháng 3 năm 1945, khi mới mười lăm tuổi.

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2026

Loa & lỗ tai

Thận Nhiên

Ông là một họa sĩ lỡ vận. Lỡ vận đương nhiên sẽ kéo theo tình trạng tồi tệ về tài chính. Một sáng nọ thức sớm, trên đường đi ra khu công viên để làm vài động tác thể dục, khi bước dưới tấm bảng Phố Phường Văn Minh và nghe tiếng loa phát những thông tin hằng ngày, ông đột nhiên cảm nhận được nguồn cảm hứng cho những bức tranh sắp vẽ của mình. Nhưng nguồn cảm hứng ấy không hiện rõ cho ông một ý tưởng gì cụ thể, ông chỉ biết nó hiện diện đâu đó, chìm khuất trong vô thức.

Kẻ giết thời gian

 Truyện ngắn Văn

Trong tiệm sửa đồng hồ của ông, không có phút nào hoàn toàn yên ắng. Nhất là những khi vắng khách, tiếng tích tắc của hàng chục chiếc đồng hồ râm ran như tiếng côn trùng trong đêm. Nhưng trong cái mớ âm thanh tưởng như đều nhau ấy, chỉ có ông nghe ra chiếc nào đang đi nhanh hơn nửa nhịp, chiếc nào chậm hơn một nhịp.

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

Tấm ảnh trên tường

 Truyện ngắn Văn

1. Bài luận văn tả bố

Bố tôi trồng hoa.

Cả cái làng chài chỉ nhà tôi có một cái cổng kết bằng hoa giấy, và một lối đi trải sỏi dẫn từ cổng vào tận cửa nhà, hai bên có những bụi hoa mười giờ. Ở một nơi thừa thãi gió biển và cát nóng, nhưng thiếu thốn mọi thứ, thì hoa là thứ xa xỉ. Cái đẹp không được ưu tiên như miếng ăn hàng ngày.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2026

Bông hồng cài áo

 Tino Cao

Hồi bé, tôi đôi lần được me tôi dắt lên chùa lễ Phật vào ngày Vu Lan. Trong đôi ba lần đi lễ Vu Lan rằm tháng Bảy, tôi còn nhớ một sáng năm lên sáu. Sân chùa Long Sơn ướt hơi sương, mái ngói cũ sẫm màu sau trận mưa đêm tháng Bảy, nước còn đọng trên đầu những chiếc lá của đàn cây sứ cây đại quanh sân. Chuông chùa gióng từng hồi Bát Nhã với những tiếng ngân dài. Mấy anh chị mặc áo lam trong Gia đình Phật tử miền Liễu Quán cúi xuống cài vào chiếc sơ-mi trắng học trò của tôi và nhiều người quanh tôi những nụ hồng đỏ làm bằng vải. Giữa bao nhiêu người lớn đang lễ Phật, đứa bé sáu tuổi là tôi hồi ấy chỉ hiểu lờ mờ qua lời me tôi giải thích rằng Vu Lan là ngày báo hiếu cha mẹ, và nụ hồng đỏ trên ngực có nghĩa mình còn cha mẹ bên đời. Còn ý nghĩa sâu xa của màu hoa thì tuổi ấy làm sao hiểu hết. Tôi chỉ thấy bông hoa đẹp, thấy người ta nhìn mình mỉm cười, rồi trong lòng nảy lên một chút hãnh diện rất trẻ con.

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

Chuyện của Thuận

 Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến

 

Thuận bằng tuổi tôi, học cùng tới cấp 3 nhưng chỉ chơi thân với nhau mấy năm cấp I. Về vai vế họ hàng thì tôi gọi Thuận là cậu xưng cháu, họ cũng xa xa rồi, cỡ nếu Thuận là con gái có yêu đương với tôi thì trong họ cũng không ai phản đối. Nhà tôi ở xóm Chùa, đầu làng, còn nhà Thuận ở giữa làng, đi bộ đến nhà nhau chắc chỉ hết mươi, mười lăm phút. Ngày học cấp 1, Thuận hay rủ tôi vào nhà chơi, cứ gọi tôi là anh xưng em, tình cảm lắm, mà Thuận toàn khen tôi đẹp trai học giỏi rồi đợi lúc tôi phổng mũi vì được khen là Thuận nhẹ nhàng dúi vào tay tôi con dao để băm bèo, cái chổi để quét nhà, quét bếp... Thuận khôn lắm, chả ngây ngô như tôi, như thằng Chủ, thằng Oanh,... Rõ ràng Thuận cao hơn tôi, trắng hơn tôi, đẹp trai hơn tôi, nếu chấm điểm, Thuận xứng đáng điểm 10, còn tôi chiếu cố thì may ra được 5 điểm, vậy mà Thuận luôn nắm tay tôi, chớp chớp mắt nhìn tôi rồi thủ thỉ: - Xuân ơi, ước gì em đẹp trai như anh, sau này em sẽ làm cho khối đứa con gái phải có con với em...

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2026

Chuyện trăng sao

 Tản văn của Trần Doãn Nho

 

Tôi lớn lên với trăng.

những bóng trăng trắng ngà có cây đa to có thằng cuội già...

những trăng vàng trăng non trăng mọc trăng lặn trăng tà trăng xế trăng khuyết trăng tròn trăng sao ánh trăng chú cuội cây đa hằng nga cung quảng...

những vầng trăng ai xẻ làm đôi... trăng nằm sóng soãi trên cành liễu đợi gió đông về để lả lơi.. em tặng cho anh một nửa vầng trăng...

những đêm nay mới thật là đêm ai đem trăng sáng lên trên vườn chè...

những trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt rọi xuống trăm năm...

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2026

Quê hương tan rã

 Nguyễn Danh Lam

Quê hương tan rã (tên gốc Things Fall Apart) là một tiểu thuyết nổi tiếng của tác giả người Nigeria – Achebe. Đây là cuốn tiểu thuyết đầy nỗi đau, kể về quá trình “tan rã” của quê hương tác giả khi thực dân Anh xâm chiếm và đặt quyền đô hộ lên Nigeria. Tại sao tôi dùng nó để đặt tên cho bài viết này?

Nghe sầu riêng chín tới

 Trần Kiêm Đoàn

Viết cho sinh nhật mình

 

Dòng sống cũng như một dòng sông; có những con nước bất ngờ và những khúc quanh nghiệt ngã. Tôi quyết định chuyến đi từ Mỹ về cao nguyên Đắk Lắk - Buôn Ma Thuột chỉ trong vòng mười lăm phút trước một ngọn trào tình cảm đòi hỏi cần đến một chuyến đi xa.