Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặng Tiến (Thái Nguyên). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặng Tiến (Thái Nguyên). Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 29 tháng 7, 2026

Thơ Đặng Tiến (Thái Nguyên)

 MỘT KHẢ THỂ CỦA LỰA CHỌN

                                       (Tặng hai ông bạn Phượng Nguyễn và Hoàng Liên Sơn.

                                        Một bài gọi là thơ vì nó tuyệt đối không là lục bát!)

 

Không ai chọn được cha được mẹ

Không ai chọn được bản quán quê hương

Thôi cứ xem đó là Trời định!

Ai cũng vậy thôi

Ai cũng như ai.

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Thơ Đặng Tiến (Thái Nguyên)

 30 THÁNG TƯ NĂM 1975

                          [Chỉ là thế không tô hồng hay bôi đen chi hết...Thủa ấy của tôi]

 

Ngày 30 tháng Tư năm 1975

Thằng bé nhà quê là tôi vừa qua tuổi 14 chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp cấp 2 và thi tuyển vào lớp 8...

Thằng bé nhà quê quẩn quanh trong ngôi làng xưa cũ cùng những mái tranh nghèo nắng mưa dầu dãi không điện, không báo, không đài,

Ti vi và tủ lạnh, xe máy là chưa từng nghe và chắc chắn còn lâu mới thấy

Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2025

Tiến sĩ ca

 Đặng Tiến (Thái Nguyên)

 

(Khó như vụ gì ở Xứ Lạng mà dân mạng vẫn tìm ra huống hồ là tinh hoa tô-lịch!)

Xin gửi tặng bà bạn Khuất Thu Hồng – một trong những người đầu tiên lên tiếng về vụ này.

 

Thủa nước Nam phổ cập tiến sỹ,

Dân ngác ngơ rầu rĩ. Rồi cười.

Rằng là món ý truyền đời,

Sinh đồ! Ai thích! Xin mời! Ba quan.[1](*)

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2025

Thơ Đặng Tiến (Thái Nguyên)

 NHỮNG MẢNH VỤN TỰ SỰ


1.

Tự hào mình là người Thái Nguyên
Thủ đô gió ngàn
Tự hào mình là người Hà Nội
Thủ đô ngàn năm văn hiến
Tự hào mình là người Phú Thọ
Đất Tổ Hùng Vương
Tự hào mình là người Côn Đảo, Phú Quốc
Từng một thời địa - ngục - trần - gian
Tự hào mình là người Quảng Trị
Từng diễn ra trận Thành Cổ bạt vía kinh hoàng

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2025

Thơ Đặng Tiến (Thái Nguyên)

 5 KHÚC TƯỞNG NIỆM

 

1.

 

Một nghệ sĩ tài hoa vĩnh viễn ra đi!

Sinh thời, Bố tôi có lần bình thản nói "Giời gọi ai người đó "dạ"! Nhanh chậm chia đều ai cũng có phần!"

Bên trời Tây hình như có một triết gia lẫy lừng từng quả quyết : "Chỉ có một vấn đề triết học thực sự nghiêm túc: đó là sự tự sát - Il n'y a qu'un problème philosophique vraiment sérieux : c'est le suicide."

Trời gọi tôi, gọi bạn, gọi chúng ta!

Thanh thản!

Chần chừ!

Vẫy vùng!

Tiếc nuối!

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2025

Thơ Đặng Tiến (Thái Nguyên)

 TỬU CA


1.

Tràng An hoa lệ ngựa xe lầu vàng điện ngọc đàn ca sáo nhị rộn ràng vọng vang ngân nga réo rắt ngôn từ lả lướt
Lí Bạch tìm quán rượu tồi
Uống và nghêu ngao hát
Tối ngày say
Cao sơn lưu thủy
Mây trắng ngàn năm nhởn nhơ bay
Trăng núi Nga Mi trong vắt
Tiếng chim khuya
Lí Bạch làm thơ và khóc
Nhân sinh buồn
Lẽ nào ta sinh ra uổng phí?
Lồng son nghẹt thở
Chập chờn xiêm y
Lỗng lẫy xiêm y
Phù dung buồn rũ héo
Mẫu đơn tàn
Lệ chi đắng
Giấc mơ chiến mã âm âm tiếng mưa trộn lẫn tiếng than van quỷ không đầu
Bước chân lảo đảo
Ô kìa ngõ Ô Y lặng ngắt
Chập chờn bóng quạ bay...

2.

Làng Vũ Đại buồn thiu ngái ngủ
Uể oải tiếng thoi
Những vuông lụa mang sắc màu ủ ê
Rời rạc tiếng gõ mạn thuyền
Tiếng chó ốm
Ô kìa cũng có trăng lên
Bãi bờ hoang lả lướt gió
Lả lướt trăng
Lả lướt...
Lò gạch hoang y như cổ tháp
Mơ mơ bí ẩn
Chập chờn dơi bay
Chí Phèo độc ẩm
Những giấc mơ hoa
Chàng từ nơi đây ra đi
Mang theo vết thương lòng
Vết nhục hằn sâu tâm khảm
Vết chàm bầm sẫm âm u thăm thẳm
Trần gian chốn lưu đày
Sao ta lại lộn về đây?
Ta từng như con sói hoang dọc ngang vẫy vùng xứ lạ
Sao ta lại lộn về
Nơi rũ bỏ ta
Nơi xua đuổi ta
Chó hoang mèo lạc
Sao ta lại lộn về đây...
Rượu trắng cùng chuối xanh chát đắng
Ô sao ngon quá chừng
Dập chân và hát
Khúc tục ca
Khúc cuồng ca
Trời đất mẹ cha cố hương thánh thần đấng bậc
Tất cả cuốn theo
Tục ca bi ca hoan ca trầm ca
Khóc cười
Xé màn đêm
Xé trưa hè
Xé toang lồng ngực
Khúc ca của rượu của nhục nhằn của máu
Ô kìa chen lẫn tiếng khóc
Yếu ớt
Khe khẽ
Chân cổ tháp
Lò gạch bỏ hoang...

3.

Quán rượu vỉa hè
Tục danh quán cóc
Chồm hổm ngồi
Oặt oẹo dáng hình nghệ sĩ
Những vần thơ vụn nát như tấm như cám như bụi mịn
Những ca khúc như lá khô bay bay
Tranh trên những mảnh giấy nhĩ nhàu nét hoang lạnh
Quán rượu tồi tàn mấy mươi năm sinh ra đã tồi tàn
Vẹn nguyên tồi tàn tháng năm dòng dã
Vẻ tồi tàn trơ gan cùng tuế nguyệt
Mĩ cảm già nua xộc xệch nơi đây
Những người đàn ông bên lề
Những người đàn bà bên lề
Những bài thơ bên lề
Những ca khúc bên lề
Những tranh vẽ bên lề
Đổ bóng nơi đây
In dấu nơi đây
Những giây phút thăng hoa
Những ẩn ức sôi trào
Những phiền lụy bay theo hơi rượu
Hoang hoải hoàng hôn gương mặt người phủ bóng
Bóng một thời
U ẩn một thời
Nhạt nhẽo một thời
Chỉ có rượu nơi đây
Còn vẹn nguyên là rượu
Quán cóc vỉa hè
Chẳng ai say

Tửu ca!
Tửu ca!
Miên man khúc.

Đ. T