Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026

Thơ Haiku của Taneda Santoka

 Taneda Santoka (1882−1940) viết cho tạp chí văn học So’un và là một nhân vật chủ đạo trong cộng đồng thơ haiku ở Hofu. Nhưng ngay sau khi ông trở thành chủ bút So’un năm 1916, nhà máy rượu sa-kê của cha ông và ông bị phá sản khiến ông phải trốn đi.

Santoka có tính chất bất an và điều này thể hiện trong mọi khía cạnh cuộc sống của ông. Không thể sống như một người chồng có trách nhiệm, ông bỏ cả vợ con để trở thành sư trụ trì một ngôi chùa nhỏ. Trong những chuyến lang thang không ngừng nghỉ, đôi khi ông ngủ ngoài trời hoặc tạm trú với bạn bè. Những am thất nhỏ do những người hâm mộ và đệ tử cung cấp cũng bị bỏ hoang sau một thời gian. Có những lúc hàng xóm hoặc cảnh sát phải đưa ông về nhà khi họ tìm thấy ông say túy lúy. Santoka vui vẻ thừa nhận rằng lang thang, làm thơ và yêu thích rượu sake là nghiệp của ông và ông đã sống trọn vẹn nghiệp ấy cho đến cuối đời.

Santoka viết theo phong cách “thơ tự do” của Seisensui và Hosai, hai người mà ông rất ngưỡng mộ. Giống như họ, ông hầu như bỏ qua cấu trúc truyền thống của thơ haiku. Những giới luật Thiền tông và cả việc ông không tuân giữ chúng thường được phản ánh trong các bài thơ và tiểu luận của ông.

Những bài thơ dưới đây được dịch từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson.

                                                                                                                                            - Bạt Xứ

Tranh của Yamamoto Shoun

 

Con côn trùng cuối cùng

còn sống sót

bay quanh ngọn đèn.

 

* * *

 

Giải Ngân Hà nửa đêm -

còn gã say rượu?

Hắn nhảy múa.

 

* * *

 

Da thịt người tình tôi

quyến rũ;

những con bướm mùa hè.

 

* * *

 

Chuông chùa

gióng sớm chiều,

tiếng thông reo.

 

* * *

 

Rơi ngay vào

bình bát của tôi

những viên mưa đá.

 

* * *

 

Đi quanh khất thực,

vật phẩm cúng dường cho tôi:

mặt trời cháy bỏng.

 

* * *

 

Chiếc mũ nan của tôi

cho con chuồn chuồn

đi nhờ.

 

* * *

 

Hãy để chiếc bóng tôi

nhạt nhoà biến

vào cơn mưa phùn mùa đông.

 

* * *

 

Từ trong bụi

vô trong nồi:

một búp măng tre.

 

* * *

 

Con chuồn chuồn

sẽ đáp xuống

và thân tôi trần truồng?

 

* * *

 

Khi tôi bước đi,

nhìn từ phía sau

lưng ướt đẫm mưa thu

 

* * *

 

Tiếng nước chảy

không ngơi;

đây là Phật

 

* * *

 

Say đê mê,

những chiếc lá

rơi.

 

* * *

 

Ướt sương mai,

tôi đi con đường

mà tôi muốn.