Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

 

Tranh: Nguyễn Sơn

 

DẶM TRƯỜNG

 

anh ôm kỷ niệm vào lòng

gió nồm thổi lại phập phồng anh lo

chiều ni anh hỏi con đò

còn đưa qua cửa câu hò mẹ ru

 

nhớ gì từ thuở âm u

anh đi bỏ lại trăng lu bên vườn

con chim đứng ngó dặm trường

lâu lâu lại hỏi vô thường sắc không

 

màu trời còn đọng bên hông

nhà ai khói bếp ùn xông chái nghèo

tiếng gà gáy tận cheo leo

lá rơi theo bóng mây heo hút đèo

 

anh xa quê mẹ bọt bèo

nồi cơm gạo hẻo còn reo trên nồi

từ khi vật đổi sao dời

anh già nua ở xứ người thật lâu

 

đời như một cuộc bể dâu

đã vùi sâu giấc mộng đầu của anh

bao nhiêu ước vọng chưa thành

anh tung lên hết trời xanh rồi cười.

                                    24.5.2026

 

NỐI

 

qua cầu đếm bước em theo

bên kia bên ấy cheo leo bên nào

em còn hồng má tầng sao

để rêu trên đá nằm chao đảo chờ

 

bao giờ cầu nối thành thơ

treo lên độn cát giấc mơ đã thành

gởi em ít chút mộng lành

để rung nhịp đập tròng trành giữa đêm

 

những ngày thân ái nối thêm

bờ đông bờ bắc êm đềm bờ anh

nhìn theo phía có trời xanh

em còn thả tóc cho nhanh qua cầu

 

gió chiều vướng nhẹ bờ lau

áo em nghiêng ngọn cỏ khâu anh về

nhịp đời như thể ngủ mê

để con nước cuộn chân đê nối dài

 

hai lòng cách một bờ vai

anh qua không kịp hẹn mai mới cùng

em vui ngày hội non bồng

quê nghèo không nhớ dòng sông nữa rồi.

                                             1.5.2026

 

BỞI VÌ THUỞ ẤY TÔI SAY

 

những dòng sông chảy qua tôi

có hương của một bờ môi đã tàn

ai làm cho mộng vỡ tan

để tôi phải đón sương ngàn lên tay

 

bởi vì thuở ấy tôi say

tôi mơ ước tôi ngất ngây từng ngày

ấy là khi nắng vàng bay

tôi nghe từng giọt mưa lay lên trời

 

làm tôi ướt cả cuộc đời

khi trăng vừa tắm gội người tôi thương

thịt da giữa cõi vô thường

đã tan theo bọt sóng cuồng ra khơi

 

năm mươi năm trước ngõ lời

chỉ còn giữ được tiếng cười ngày xưa

bao nhiêu gió bao nhiêu mưa

tôi đi chưa trọn giấc trưa đầu làng

 

thế rồi lịch sử sang trang

con đường cũ nỗi dặm ngàn bủa vây

tìm đâu màu mắt trên cây

khi tâm sự đã chai đầy vết thương.

                                 30.3.2026

 

ÔM HUẾ VÀO THƠ

 

anh nằm ôm huế vào thơ

hỏi khuya có ánh sao mô hóa rồng

hàng cây phượng đỏ bên hông

tưởng như đã rụng hết bông xuống bờ

 

tháng này huế có vào mơ

cho em chải tóc hong tơ sợi tình

sông hương nước chảy qua sình

nước chia hai ngọn cho mình hai phương

 

niềm thương gởi lại con đường

màu sương trên áo cứ vương vấn trời

lên đồi bắt nắng thả khơi

bắt cầu qua nhịp đầy vơi cho gần

 

anh nằm ôm huế sượng trân

bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng

huế mình chừ mãi long đong

nên trăng trong nội vẫn không chịu về

 

anh nằm ôm huế ngủ mê

nửa đêm mưa giọt dầm dề giấc say

trên tay từng đọt ướt gầy

từ năm ngoái đến năm nay vẫn ròng

 

qua đò ngoảnh mặt ra sông

thấy con chim sáo bỏ đông sang đoài

mùi hương còn sót hiên ngoài

để mây núi ngự u hoài ngàn năm.

                                10.3.2026

 

MƯA TRÊN THÀNH PHỐ THIÊN THẦN

 

đầu năm mưa nặng hạt đầy

trên thành phố los đã dày dặn mây

qua đường lách kẻ ngón tay

bóng em tóc ngắn xòe vay vảy nhìn

 

bờ môi ướt mọng như in

lên đôi chân chiếc quần jeens bó gầy

mưa viềng mí mắt thật lầy

lội vai nghiêng vội vã ngày lại năm

 

thiên thần trên cánh tay xâm

gió như luồn lọt qua rằm tới giêng

đầu năm đi lễ đền thiêng

của bà thiên hậu không chiêng trống kèn

 

trong mưa có tiếng leng keng

bên đường mù mịt giọng rền xe lăn

đội mưa nép giữa lề ngăn

chờ băng qua lộ phăng phăng về nhà

 

một ngày lên los thăm hoa

hoa chưa ra nụ mưa nhòa mất tiêu

đứng bên góc chợ quán xiêu

tưởng quê nên mộng cả chiều mưa bay

 

lạnh vòng tay lạnh hao gầy

mưa vây bốn phía đông tây nào chừa

thiên thần thành phố đong đưa

mưa từ sáng mưa tới trưa mưa hoài.

                                   14.1.2026