Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

Tâm hồn tôi đang vội

 Mário de Andrade

Trương Văn Dân dịch

 

Một người bạn Ý, anh Marco gửi cho tôi đường link của một bài thơ và nói: Đọc ngay đi, nó sẽ làm ta thay đổi. BÀI THƠ KỲ DIỆU NÀY XIN DÀNH TẶNG CHO TẤT CẢ NHỮNG BẠN 50 TUỔI TRỞ LÊN

Bài thơ này được viết bởi Mário de Andrade (9 tháng 10 năm 1893 – 25 tháng 2 năm 1945), một nhà thơ, tiểu thuyết gia, nhà âm nhạc học, nhà sử học, nhà phê bình nghệ thuật và nhiếp ảnh gia người Brazil. Bài thơ được dịch từ bản tiếng Ý.

TÂM HỒN TÔI ĐANG VỘI

Tôi đã đếm số năm và phát hiện rằng tôi còn ít thời gian phía trước hơn thời gian từng sống.

Tôi thấy mình như một đứa bé nhận được túi kẹo: những viên đầu tôi ăn ngấu nghiến và khi chỉ còn một ít thì giật mình, ăn chậm lại để thưởng thức nhiều hơn.

Tôi không còn thời gian để lãng phí với những người vô lý, với những người dù tuổi cao mà trí óc non nớt như chưa trưởng thành.

Thời gian của tôi rất quý để mà lãng phí, tổn hao năng lượng cho những tranh cãi vô bổ, những tự hào vô ích hay hời hợt.

Tôi đi tìm tinh hoa, tâm hồn tôi đang vội, vì trong túi chỉ còn vài viên kẹo...

Tôi muốn sống bên cạnh những người chân thành,

những ai có thể cười cợt về những sai lầm của mình.

Những người không thổi phồng, tự hào hay khoe thành tích,

những người không trốn tránh trách nhiệm.

Tôi muốn được đồng hành với những người biết bảo vệ nhân phẩm,

Những ai tin vào sự thật và sự trung thực.

Điều thiết yếu: đây là những điều mang lại ý nghĩa cho cuộc sống.

Những điều khiến cuộc sống xinh đẹp và quý giá.

Tôi muốn xung quanh mình có những người biết chạm đến trái tim,

là những người, trải qua nhiều thử thách nên biết làm tâm hồn ngọt ngào thay vì xơ cứng.

Vâng, tôi đang vội.

Tôi đang vội sống với cường độ cao mà chỉ ai trưởng thành mới có thể có.

Tôi không muốn lãng phí bất kỳ viên kẹo nào còn lại.

Tôi biết chúng sẽ tuyệt vời hơn những thứ tôi đã từng nếm trước đây.

Mục tiêu cuối cùng của tôi là được chết trong an lạc,

với trái tim bình yên,

bên cạnh có những người tôi yêu và hòa hợp với lương tâm của tôi.

Người đời nói chúng ta có hai cuộc sống,

và đời thứ hai là khi ta bắt đầu NHẬN RA CHÚNG TA CHỈ CÓ MỘT.

Tôi đang ở cuộc đời thứ hai.

Và tôi không có thời gian cho bất cứ điều gì khác ngoài hạnh phúc.

 

LA MIA ANIMA HA FRETTA

Ho contato i miei anni e ho scoperto che ho meno tempo davanti a me di quello che ho già vissuto.

Mi sento come un bambino che ha ricevuto un sacchetto di caramelle: ha gustato le prime con leggerezza, ma quando si è accorto che ne rimanevano poche, ha iniziato ad assaporarle con maggiore intensità.

Non ho più tempo da perdere con persone assurde, con chi, nonostante l’età, non è maturato.

Il mio tempo è troppo prezioso per sprecare energie in discussioni inutili, orgogli sterili e superficialità.

Cerco l’essenza, perché la mia anima ha fretta e nel mio sacchetto restano ormai poche dolcezze…

Voglio vivere accanto a persone autentiche,

che sanno ridere dei propri errori,

che non si gonfiano d’orgoglio per i successi,

che non fuggono dalle proprie responsabilità.

Voglio camminare con chi difende la dignità umana,

chi crede nella verità e nell’onestà.

L’essenziale: è questo ciò che dà senso alla vita,

ciò che la rende bella e preziosa.

Voglio circondarmi di persone capaci di toccare il cuore,

di coloro che, attraverso le prove della vita, hanno addolcito l’anima invece di indurirla.

Sì, ho fretta.

Ho fretta di vivere con quell’intensità che solo la maturità sa dare.

Non voglio sprecare nemmeno una delle dolcezze che mi restano.

So che saranno ancora più squisite di quelle che ho già assaporato.

Il mio obiettivo è arrivare alla fine in pace,

con il cuore sereno, circondato dalle persone che amo e in armonia con la mia coscienza.

Dicono che abbiamo due vite,

e che la seconda comincia quando ci rendiamo conto di averne una sola.

Io sono nella mia seconda vita.

E non ho più tempo per altro che per la felicità.