Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2026

Ngày này năm xưa

 Đào Phương Liên

 

Vào khoảng hơn 2g đêm của ngày này 18 năm trước, khi bác sĩ hỏi: “Để ông đi tự nhiên hay giữ để gia đình chọn giờ?” Tôi nghe cậu em trai cùng Việt đồng thanh: “Để ông đi tự nhiên!”. Tôi ngơ ngác: “Là sao?”. Việt liếc nhìn tôi, nói khẽ: “Ông sắp đi chị ạ”. Tôi không tin dù mắt vẫn đăm đăm nhìn màn hình theo dõi, dù các dao động hình sin dần phẳng... dần đứt quãng... Tôi không tin vì vẫn luôn miệng nguyện cầu Trời Phật phù hộ cho Bố, thậm chí còn thầm nguyện đổi những năm tuổi thọ của mình để Bố được sống, được tỉnh lại. Vậy mà Bố vẫn đi là sao? Tôi trách Trời Phật không thiêng... Tôi trách mình cầu chưa đúng cách...

Chia tay Bố trong độ trăng đẹp nhất nhưng thật lạnh, thật thanh vắng ấy, cậu em bỗng buột nói như một tiếng thở: “Sao Bố lại để chị em mình sống như cây cỏ vậy nhỉ?”. “Có thể đấy là tự do, dân chủ mà mình không biết chăng?”, tôi nói.

Có lẽ trong ba chị em, tôi là đứa khờ khạo nhất. Tuyệt đối tuân thủ những lời Bố dặn. Cho gì mặc nấy! Cho gì ăn nấy! Điểm tốt xấu gì cũng phải về báo! Vậy là nước mắm cay chảy nước mắt, rau cải xoong ăn sống đắng ngắt... Tôi cứ xuýt xoa khi ăn còn bị Bố mắng là gây mâu thuẫn khi bắt chị gái ăn theo nhưng chị quyết không chịu. Về phần điểm số cũng vậy. Điểm tốt rất nhiều chẳng được khen, một lần điểm xấu lại bị mắng. Tôi bức xúc kể với chị gái liền nghe mắng: “Tại mày ngu! Ai bảo báo?”. “Thế thì không nghe lời Bố à?”. Tôi kể lại với Bố và trách: “Bố đã đề ra nguyên tắc thì phải kiểm tra xem mọi người có thực hiện không chứ?”. Bố lại mắng tôi: “Phải tự giác chứ!”. “Thế mọi người không tự giác thì sao ạ?”.

Bố cũng chẳng ngăn gì khi cậu con trai xung phong đi bộ đội, được đặc cách tốt nghiệp. Bố cũng chẳng ngăn gì khi em xuất ngũ, không tiếp tục học, xin vào xí nghiệp dệt chỉ để có thể tặng Bố bộ quần áo công nhân. Bởi lẽ em nghe được lời Bố khen bác Minh Việt, xanh bủng trong bộ quần áo bảo hộ do con gái làm ở xí nghiệp đồng hồ tặng (bác đã từng là Phó Bí thư thành ủy Hà Nội thuở Bố “Nhân Văn”, sau vướng “Xét Lại”). Bác Minh Việt hơi xấu hổ tưởng Bố giễu nhưng lại được nghe một câu nghiêm túc: “Tôi mong có bộ complet như ông mà không được”.

...Lâu sau ngày này, một người em yêu kính Bố như một người thầy đã kể với chúng tôi những lời Bố dặn:

- Em có điều kiện, hãy dạy dỗ, hướng con đến những điều mình tâm huyết. Làm sao để thế hệ sau phải hơn thế hệ trước. Anh nghĩ, mỗi một gia đình có một người tài giỏi thì cả dòng họ sẽ phát, thế là đất nước sẽ phát triển giàu có lên. Riêng anh, anh thấy có lỗi với các con. Anh không dám hướng chúng đến những điều mình mong cầu. Anh sợ... có một ngày chúng quay lại nói: Ông không xứng là Bố tôi!

Đó không chỉ là nỗi đau của riêng mình Bố, mà là nỗi đau chung của tất cả các ông Bố cùng chung hoạn nạn. Và có lẽ chúng tôi phải cảm ơn Bố, được là những đứa con “Nhân Văn” may mắn nhất vì không phải sống trong sự cô lập, dè bỉu, xa lánh của lũ bạn, của hàng xóm vì Bố mang bút danh Lê Đạt.

Yêu và thương Bố!