Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2026

Thơ Ái Điểu

 NGƯỜI ĐÀN BÀ

UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

TRONG BUỔI CHIỀU CUỐI NĂM

(Tặng chị Bé Tư)


Thở dài khói ám phù vân

đời

thôi, đã mỏi bên trời thiên tai

hắt hiu năm cạn, ngày dài

lần khân

nghe tiếng nhạc ai

truy hồn

Rót tôi, ngày cạn, tình khan

rượu còn, tôi rỗng, đời tràn cường toan

Dang tay ngao ngán quy hàng

thơ sai, đời lệch

trời còn,

tôi đâu?

Phách chìm trong cuộc biển dâu

hồn còn nuối nhớ sắc màu nhân gian

Rót tôi, ngày cạn, tình khan

rượu còn,

tôi rỗng

trần truồng cõi tôi.

 

 

CHA, CON, CHÁU

VÀ THƠ

 

1-

Người cha làm thơ sau khi bị đánh tráo giấc mơ

ông giấu những đêm dài không ngủ vào ngăn kín của bàn thờ gia tộc.

Cái bàn thờ bằng gỗ mít nhuốm mùi hương trầm, không mọt

nhưng những dòng thơ mối đã gặm mòn.

Những bài thơ của người cha

không thấy ánh sáng

chết lưu thai.

2-

Đứa con gái của ông

sinh ra trong thời bình

mà mang vết sẹo chiến tranh.

Đứa con gái trở về nhà sau nhiều năm đi theo ánh sáng của ngọn đèn dầu

thắp giữa ban ngày.

(Lẽ ra ngọn đèn này chỉ nên thắp soi bóng đêm

và hãy tắt khi có ánh sáng của bình minh).

Nàng đem về ngôi nhà thờ tộc một đứa con

tác phẩm để lại của những bài thơ ngợi ca ánh sáng ngọn đèn dầu.

Rất bình thường

nàng yêu thương đứa con

và thật sự đã quên sự bội bạc của mối tình đầu.

3-

Gần ba mươi năm sau

đứa cháu trai thắp một nén nhang lên bàn thờ

trước khi ly hương.

Người cháu không thích đọc thơ

không muốn  giữ bàn thờ thừa tự.

4-

Trong đêm đen, ông lão nghe tiếng mọt nghiến răng gặm đứt quãng hơi thở của mình

ông đốt hết những dòng chữ đã đầy dấu mối.

Người sương phụ gom bụi tro tàn

ghép lại thành  bài thơ mới.

5-

Tuổi trẻ bây giờ

không còn ai biết đến thơ.

Cái bàn thờ gỗ mít đã xiêu vẹo

mọt đục mòn mái cũ nhà xưa.

Những người đọc thơ tóc nhuộm khói nhân gian

nghe trong thơ của người đàn bà

có tiếng mối gặm cầm canh.

 

 

MỘT NĂM,

RỒI CŨNG SẼ QUA ĐI

 

Tôi thầm nhủ với tôi

có một giờ thảnh thơi

hãy lướt Phây, bấm lai,

thả tim hay cười ha ha.

có một ngày bình an

hãy đi xăm lại lông mày

mua thêm vài bộ váy.

Tôi thầm nhủ với tôi

Niềm vui, đôi khi đến từ những điều rất nhỏ nhoi

mà khi có trong tay, thường không để ý

như áo Tết má mua về từ buổi chợ cuối năm

như điểm mười cô cho trong bài toán khó

của tuổi thơ xưa, xa, quá xa rồi.

Trong đời mình, ai cũng nhớ có đôi lần muốn chết

nhưng không nhớ là mình muốn sống.

Trong đời mình, nhớ lại, có bao nhiêu ngày vui?

Hạnh phúc, thường khi, là những gì đã là quá khứ, đã xa xôi

khi chỉ còn trong nỗi nhớ khôn nguôi

khi đã đi qua biết bao cay, đắng, ngọt, bùi

trong đơn độc, trầm tư nhìn trở lại.

Có những mảnh đời

sống như đi bằng bàn chân trần băng qua cánh đồng gai nhọn

mỗi bước đi là một cơn đau

Có những nụ cười

như mũi kim vá vết loét ung thư

kéo dài bất hạnh cho chính nhân thân đã bị án tử hình.

Có những phận người

thường xuyên gậm nhấm mình,

để sống

như con thạch sùng đêm sâu thao thức

gặm cái đuôi quá khứ

tặc lưỡi thở than với bức tường vô tri.

Sống, y như xiếc

giữ thăng bằng đi trên sợi dây nối cầu ngày sinh-ngày tử

băng qua dòng cuồng lưu của lịch sử

mà tháng, ngày là những ngọn gió vô tình phụ hoạ thổi đắng cay.

Những tờ lịch cuối được xé dần ném vào thùng rác

đời người ngắn dần để đổi lấy mùa Xuân.

Một cuốn lịch mới được cẩn thận treo lên

những ngày tháng thanh xuân tiếp tục được tự tay mình vứt bỏ.

Mùa mưa chắc chắn rồi cũng qua

mùa nắng chắc chắn rồi cũng qua.

Tôi thầm nhủ với tôi

dù có gì đi nữa

một năm, rồi cũng sẽ qua đi

dù có gì đi nữa

mùa Xuân sẽ trở lại.

tôi sẽ đi xăm lại lông mày

mua vài bộ váy

chờ những ngày Tết đến.