Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Trong tàn phai khao khát một niềm đau

Ái Điểu

1-

Chiều đã tàn. Năm sắp tận. Em trần trụi trở về căn nhà trọ.

2-

Em về. Trở về với cuộc đời thật của em. Khoảng rỗng. Không vui, không buồn.

Em thổi những tàn tro, những mùi người.

Mùi của đời, của ê chề. Hàng ngày bám chặt trên thân thể của em.

3-

Thân thể em khi loã lồ đẹp lắm. Đẹp như một bức tranh siêu thực với những vết xước đỏ bầm, lem luốc trên nền da trắng.

Có cần phải thuyết giảng hay phiên dịch mới hiểu được những tiếng thở dài từ những vết xước đó?

3-

Những người khách bấu vào em như người ngộp nước cấu vào dây cứu nạn. Vẫy vùng, chòi đạp, thở dồn dập, hơi thở của người thiếu dưỡng khí tìm sự hồi sinh.

Những vết xước trên thân thể em có lúc là dấu ghi những lần níu lại chốn trần gian, của những bàn tay muốn xô đẩy cõi đời này.

4-

Trên nền trắng của sân khấu là tấm drap trắng trải giường nhăn nhúm, em diễn thuộc làu vai diễn cho vừa lòng người khách qua giờ.

Em là con búp-bê da người, hồn máy. Cử động, âm thanh, lời nói đã được văn minh loài người lập trình phù hợp với từng thể loại khách.

Em là món hàng biết trị giá của chính mình bằng cách nhìn cảm nhận của người mua.

Khi cánh cửa phòng đóng lại, họ bỏ lớp mặt nạ của vai trò đang diễn ngoài kia. Họ trở về với chính mình. Họ sống thật, rất người. Trong niềm hoan lạc vô biên của kiếp người.

Còn em, em không là con người. Em chỉ là chế phẩm của khoa học, tư tưởng thời đại. Không hồn. Không xúc cảm. Không niềm vui. Cũng không có nỗi buồn.

5-

Có những người khách buồn vì mất tình. Họ buồn vì họ đã từng yêu và được yêu. Nên khi tình không còn, họ buồn.

Niềm đau trong tình yêu chân thật là nỗi buồn thần thánh.

Nỗi đau của tình yêu là ân sủng chứng tỏ họ là người.

Phải chăng đau khổ vì yêu thương cũng là hạnh phúc?

Còn em, em trống rỗng khi người ta lấp đầy em bằng nhục dục.

Em không vui, không buồn, không khổ đau, không hoan lạc.

Em có còn là con người không?

6-

Nếu có tình yêu? Em sẽ vui, sẽ buồn đến tột cùng.

Nhưng mà không có người khách nào yêu thương em. Em cũng không cho mình thương yêu ai.

Số phận em không có hạnh phúc.

Thì xin cho em có nỗi buồn của tình yêu. Để em được làm con người.

7-

Em chưa dám yêu thương ai, nên không biết niềm vui hay nỗi đau của tình sẽ ra sao?

Một giọt nước mắt run rẩy rơi xuống giữa hai nhịp thở, cũng đủ là tình cho đời người cứ lầm lũi đi mãi mà không biết sẽ đi đâu.

Niềm đau của em – kẻ bán thân – sẽ đẹp mà.

Sẽ đẹp hắt hiu như chút nắng chiều hấp hối trên bức tường gạch cũ, còn sót lại giữa những toà nhà tráng lệ nguy nga.

Không được hạnh phúc, trong tàn phai em khao khát một niềm đau.

8- Vĩ thanh

Em thức giấc lúc ba giờ sáng. Có tiếng báo tin nhắn.

Người nhắn tin có tên – do em đặt: 405-25. Hai mươi lăm là năm. Bốn trăm lẻ năm là số thứ tự khách em cho số điện thoại.

Em đọc tin nhắn:

“Anh đi xa nơi này rồi. Không bao giờ được gặp em nữa. Cảm ơn em. Chúc em ăn Tết vui, khoẻ”

Em cố gắng mà không thể nào mường tượng ra là ai? Biết bao nhiêu người khách đã đi qua trong năm. Làm sao em nhớ được.

Em đọc lại tin nhắn lần nữa. Đọc nhiều lần. Nước mắt chảy dài trên má em.

Hạnh phúc hay bất hạnh?

Nhưng mà, như vậy “cũng đủ để lãng quên đời”[*].

[*] Tên một tác phẩm không nhớ nội dung và tác giả.