NGƯỜI ĐÀN BÀ
UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH
TRONG BUỔI CHIỀU CUỐI NĂM
(Tặng chị Bé Tư)
Thở dài khói ám phù vân
đời
thôi, đã mỏi bên trời thiên tai
hắt hiu năm cạn, ngày dài
lần khân
nghe tiếng nhạc ai
truy hồn
Rót tôi, ngày cạn, tình khan
rượu còn, tôi rỗng, đời tràn cường toan
Dang tay ngao ngán quy hàng
thơ sai, đời lệch
trời còn,
tôi đâu?
Phách chìm trong cuộc biển dâu
hồn còn nuối nhớ sắc màu nhân gian
Rót tôi, ngày cạn, tình khan
rượu còn,
tôi rỗng
trần truồng cõi tôi.
CHA, CON, CHÁU
VÀ THƠ
1-
Người cha làm thơ sau khi bị đánh tráo giấc mơ
ông giấu những đêm dài không ngủ vào ngăn kín của bàn thờ gia tộc.
Cái bàn thờ bằng gỗ mít nhuốm mùi hương trầm, không mọt
nhưng những dòng thơ mối đã gặm mòn.
Những bài thơ của người cha
không thấy ánh sáng
chết lưu thai.
2-
Đứa con gái của ông
sinh ra trong thời bình
mà mang vết sẹo chiến tranh.
Đứa con gái trở về nhà sau nhiều năm đi theo ánh sáng của ngọn đèn dầu
thắp giữa ban ngày.
(Lẽ ra ngọn đèn này chỉ nên thắp soi bóng đêm
và hãy tắt khi có ánh sáng của bình minh).
Nàng đem về ngôi nhà thờ tộc một đứa con
tác phẩm để lại của những bài thơ ngợi ca ánh sáng ngọn đèn dầu.
Rất bình thường
nàng yêu thương đứa con
và thật sự đã quên sự bội bạc của mối tình đầu.
3-
Gần ba mươi năm sau
đứa cháu trai thắp một nén nhang lên bàn thờ
trước khi ly hương.
Người cháu không thích đọc thơ
không muốn giữ bàn thờ thừa tự.
4-
Trong đêm đen, ông lão nghe tiếng mọt nghiến răng gặm đứt quãng hơi thở của mình
ông đốt hết những dòng chữ đã đầy dấu mối.
Người sương phụ gom bụi tro tàn
ghép lại thành bài thơ mới.
5-
Tuổi trẻ bây giờ
không còn ai biết đến thơ.
Cái bàn thờ gỗ mít đã xiêu vẹo
mọt đục mòn mái cũ nhà xưa.
Những người đọc thơ tóc nhuộm khói nhân gian
nghe trong thơ của người đàn bà
có tiếng mối gặm cầm canh.
MỘT NĂM,
RỒI CŨNG SẼ QUA ĐI
Tôi thầm nhủ với tôi
có một giờ thảnh thơi
hãy lướt Phây, bấm lai,
thả tim hay cười ha ha.
có một ngày bình an
hãy đi xăm lại lông mày
mua thêm vài bộ váy.
Tôi thầm nhủ với tôi
Niềm vui, đôi khi đến từ những điều rất nhỏ nhoi
mà khi có trong tay, thường không để ý
như áo Tết má mua về từ buổi chợ cuối năm
như điểm mười cô cho trong bài toán khó
của tuổi thơ xưa, xa, quá xa rồi.
Trong đời mình, ai cũng nhớ có đôi lần muốn chết
nhưng không nhớ là mình muốn sống.
Trong đời mình, nhớ lại, có bao nhiêu ngày vui?
Hạnh phúc, thường khi, là những gì đã là quá khứ, đã xa xôi
khi chỉ còn trong nỗi nhớ khôn nguôi
khi đã đi qua biết bao cay, đắng, ngọt, bùi
trong đơn độc, trầm tư nhìn trở lại.
Có những mảnh đời
sống như đi bằng bàn chân trần băng qua cánh đồng gai nhọn
mỗi bước đi là một cơn đau
Có những nụ cười
như mũi kim vá vết loét ung thư
kéo dài bất hạnh cho chính nhân thân đã bị án tử hình.
Có những phận người
thường xuyên gậm nhấm mình,
để sống
như con thạch sùng đêm sâu thao thức
gặm cái đuôi quá khứ
tặc lưỡi thở than với bức tường vô tri.
Sống, y như xiếc
giữ thăng bằng đi trên sợi dây nối cầu ngày sinh-ngày tử
băng qua dòng cuồng lưu của lịch sử
mà tháng, ngày là những ngọn gió vô tình phụ hoạ thổi đắng cay.
Những tờ lịch cuối được xé dần ném vào thùng rác
đời người ngắn dần để đổi lấy mùa Xuân.
Một cuốn lịch mới được cẩn thận treo lên
những ngày tháng thanh xuân tiếp tục được tự tay mình vứt bỏ.
Mùa mưa chắc chắn rồi cũng qua
mùa nắng chắc chắn rồi cũng qua.
Tôi thầm nhủ với tôi
dù có gì đi nữa
một năm, rồi cũng sẽ qua đi
dù có gì đi nữa
mùa Xuân sẽ trở lại.
tôi sẽ đi xăm lại lông mày
mua vài bộ váy
chờ những ngày Tết đến.