Trần Thanh Cảnh
| Nguyễn Vỹ viết “Nhà văn An Nam khổ như chó” là muốn thoát khỏi kiếp chó. Nhưng Trần Thanh Cảnh lại ước “Tôi muốn làm con chó” là tình cảnh nhà văn đã đến bước khốn khổ tận cùng! |
Tôi muốn làm con chó
Ngày ngày đứng sủa vu vơ
Gâu gâu một vài tiếng như thơ
Cho ông chủ kính yêu biết rằng
Nó vẫn đang chăm chỉ sủa
Tôi mong làm con chó
Đêm đêm đi dạo loanh quanh
Gặp bọn mèo mướp chuột ranh
Nó bèn gâu lên vài thanh
Để cho ông chủ yên lành
Khoan khoái nằm trên bụng vợ
Tôi mơ được làm con chó
Để mỗi ngày được khúc xương
Sẽ quẫy đuôi mừng thung thướng
Ông chủ nhà xoa tay rất sướng
Cho rằng chó nó biết ơn
Và mai đi chợ ông thêm
Vài dẻ xương sườn khoái khẩu.
Tôi ước sống đời con chó
Đêm ngày đứng sủa gâu gâu
Chẳng phải vất vả đi đâu
Kiếm chút cơm thừa canh cặn
Có người mang tới cho ăn
Tôi thấy làm đời con chó
Sướng hơn cả kiếp con người
Chỉ cần chăm sủa gâu gâu
Là sẽ đủ đầy mọi món
Cũng không vất vả lắm đâu
Miễn là gâu gâu sủa đủ
Bởi sống làm người quá khổ
Có miệng dám nói gì đâu
Có tay đã bỏ từ lâu
Viết lách là trò nguy hiểm
Còn chân chẳng đi kiếm được
Cái đuôi để vẫy mừng xin
Ông chủ ban cho khúc ruột
Nên có kiếp sau hãy tin
Tôi mong muốn làm con chó
Xin hãy nhớ nhé thần linh
Cho tôi được làm con chó
Tôi sẽ sủa rất tưng tưng
Trời cao đất thẳm bừng bừng
Gâu gâu... tôi làm con chó!
Bài thơ này viết nhân cảm hứng từ vài kẻ trên FB, còm vào ảnh mình chụp chung với Milu, gọi là "đồng loại"! (Ý văn học, chửi mình là con chó!).
Ngẫm kỹ, thấy giá được làm con chó cũng sướng, chỉ lúc ra đường mới rọ mõm, chứ còn sủa vô tư...
Nghĩ thèm làm con chó!
Tôi thật!