Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

Kịch bản lỗi

 Ái Điểu

 

*MÀN MỘT

Em đĩ nhỏ lùa đàn bò qua cánh đồng cát lầy

tóc em vàng nắng cháy

màu  mặt trời xích đạo

không phải màu ánh đèn hộp đêm.

Bụi xương rồng đơn độc

có đủ bóng che phận đời em?

Thành phố, em đã bỏ lại

có phòng lạnh, nệm êm.

Liệu đời có bình yên

dưới mặt trời mù loà, đảo điên?

(Tiếng vang từ hậu đài: Có, có, có!

Có hạnh phúc, có tương lai)

*MÀN HAI

Người đàn bà ngoại tình trở về căn nhà cũ

nàng mở ổ khoá

bằng chiếc chìa cũ

đã đem theo lúc ra đi.

Nàng phủi những màng nhện trên bếp lửa

bám bụi tàn tro, sét rỉ

nàng muốn nhóm lửa, nấu cho người chồng cũ

một ấm trà

như những ngày đã cũ.

Nàng quẹt một que diêm

lửa tắt

nàng quẹt que diêm thứ hai, thứ ba, thứ tư…

những đốm lửa do dự

những đốm lửa ăn năn

những đốm lửa câm

không thể cháy lên

Căn nhà ẩm mùi hoang tàn của

ngày tháng cũ.

Nàng đi ra,

đóng cửa

ném chiếc chìa khoá cũ vào mặt trời mù.

Một mặt trời cũng quá cũ.

(Tiếng vang từ hậu đài: Quay lại, quay lại, nhóm lại bếp lửa, cháy lên, sáng lên)

*MÀN BA

Người đàn ông tóc trắng

trở về mảnh vườn xưa.

Sắt, gạch, xi măng, màu sơn bôi xoá ngõ về ký ức.

Một mảnh vụn rơi trong tiềm thức

thành lời thơ bay xuống khán đài

“Khi trở lại không còn ai đứng đợi

   khu vườn xưa trơ những nhánh xương khô

   tôi chợt thấy một nụ hồng sót lại

   và nỗi buồn chìm xuống cõi hư vô.”

(Tiếng vang từ hậu đài: Ngước cổ nhìn lên đỉnh nhà cao tầng, cười rạng rỡ lên, đưa tay chào khán giả)

*MÀN BỐN

Hai người lính già

mặc hai bộ quân phục khác màu

ngồi uống rượu ở cuối con hẻm sâu

như đang bị nuốt vào cổ họng của hai dãy nhà lầu.

Trời tháng Tư nóng như trong lò đang đốt lửa.

Hai cặp mắt đỏ nhìn nhau.

Một người nói: Có lẽ chúng ta chết mà không nhắm mắt được.

Người kia nói: Chúng ta cần một lời xin lỗi với thế hệ sau.

(Tiếng đồng thanh vang từ khán giả:

Các chú, các bác không có lỗi đâu

chỉ có lũ diều hâu

tìm lợi danh trên xác thịt, mồ hôi của hàng triệu dân lành

mới cần cúi đầu sám hối)

(Tiếng vang từ hậu đài: Lời thoại sai rồi. Ôm nhau đứng lên nói hoan hô, ủng hộ, quyết tâm)

*MÀN NĂM

Hai người lính đầu bạc, một ông lão kiều bào, một người đàn bà ngoại tình, một người con gái ở dưới đáy nhân gian

nắm tay nhau

nhìn lên trời cao

hát bài đồng dao.

(Tiếng vang từ hậu đài: Không có cảnh này, hạ màn, hạ màn)

Màn Hạ Thật Nhanh

 _

*CẢNH HẬU TRƯỜNG

Vở kịch ngừng, vì diễn viên không

diễn theo kịch bản.

Khán giả đứng lên đồng loạt vỗ tay

Diễn thật lắm! Sao không tiếp tục?

Không ai trả lời

Đèn tắt. Đêm đen bao trùm nhà hát lỗi thời.

Khán giả nhắm mắt, nín câm ra về.

không dám đòi lại vốn liếng cả cuộc đời mua vé.

*CẢNH KHÔNG CÓ TRONG KỊCH BẢN

Người đạo diễn trở về nhà sớm hơn dự định hai giờ mười lăm phút

ông mở cửa. Con chó nhỏ vẫy đuôi.

Vợ ông không có trong nhà.

(Điều này không xảy ra

nếu những diễn viên diễn đúng kịch bản.)

Chỉ có con chó không vai diễn

quấn quít bên ông.